Tất cả tu sĩ trên dưới trong Thiên Đạo tông nội tâm lúc này vô cùng kích động, đều dùng ánh mắt khác thường ngẩng đầu nhìn về phía Vương Lâm.
Vị lão giả tóc trắng trong Thiên Đạo tông kia, lúc này đi ra khỏi đám người, cúi đầu thật sâu với Vương Lâm, cung kính nói:
- Vãn bối Thiên Đạo tông Trần Phong Khiếu, tham kiến thủy tổ.
- Tham kiến sư tổ!
Lão giả kia vừa dứt lời, lập tức tất cả tu sĩ của Triệu quốc đồng thời cùng cung kính nói, thanh âm này thật lớn, truyền ra xa xa.
- Ta không phải thủy tổ của các ngươi.
Vương Lâm lắc đầu nói.
Lão giả hít sâu, cung kính nói:
- Lão nhân gia người chính là thủy tổ của tất cả người tu chân Triệu quốc. Điểm này, hai trăm năm trước khi người ở Thiên Đạo tông Hóa Thần thì đã tồn tại, còn xin thủy tổ không nên chối từ.
Vương Lâm than nhẹ, nhìn thoáng qua mặt đất của Triệu quốc. Nơi này, là nơi hắn sinh ra lớn lên, trong nháy mắt năm trăm năm trôi qua. Trong năm tháng trôi qua có đôi khi hắn nhớ lại chuyện xưa, nội tâm có loại cảm giác như nằm mơ.
- Thủy tổ đại nhân, nếu không vội vàng xin ở Thiên Đạo tông nghỉ ngơi mấy ngày, để bọn vãn bối thể hiện chút lòng thành.
Vẻ cuồng nhiệt sùng kính trong mắt lão giả cực đậm.
Vương Lâm hơi trầm ngâm. Lúc này, Vương Trác ở một bên than nhẹ, nói:
- Vương Lâm, ở lại Triệu quốc mấy ngày đi, ngươi không muốn đi xem hậu nhân của tứ thúc hiện nay sao… Lão giả ngẩn người, đánh giá Vương Trác vài lần. Vương Trác là thiên tư đệ tử trong Thiên Đạo tông, hắn tự nhiên nhận ra. Nhưng lời nói lúc này của đối phương lại có chút kỳ dị. Lão giả vừa nhìn lập tức phát hiện chỗ không thích hợp, Vương Trác này mặc dù bộ dáng không có gì khác thường, nhưng trong hai mắt lại không còn chút cảm giác của đệ tử Thiên Đạo tông, mà có một vẻ tang thương.
Vương Trác hướng về phía lão giả cười cười, ở bên tai truyền âm mấy câu. Lão giả kia sau khi nghe xong thân mình đột nhiên run lên. Với vẻ mặt không dám tin nhìn Vương Lâm, cuối cùng nội tâm xác định. Vương Lâm theo như lời truyền âm của Vương Trác nhất định không thể là giả, vì thế cười khổ, cung kính nói:
- Tham kiến sư tổ… - Trần Phong Khiếu, ngươi là đệ tử năm đó ta tự mình đưa đến Thiên Đạo tông. Ngươi năm đó vẫn còn là một thiếu niên, thoáng một cái đã qua nhiều năm như vậy, thế sự tang thương… Vương Trác than nhẹ.
Trần Phong Khiếu gật đầu cười khổ, trong khoảng thời gian ngắn nội tâm vẫn có chút hoảng hốt.
Vương Lâm ở lại Thiên Đạo tông.
Tu sĩ của Triệu quốc, ngoại trừ một số thủ lĩnh của tông phái còn lại đều tản ra trở về tông phái của mình.
Ở Thiên Đạo tông, Vương Lâm vì tất cả tu sĩ Kết Đan kỳ của Triệu quốc giảng đạo một lần. Với cảm ngộ của hắn, lưu lại một hư ảnh của đạo cho tất cả tu sĩ Kết Đan kỳ, khiến cho khả năng kết anh của bọn họ tăng lên vô hạn.
Đồng dạng, đối với mấy người tu sĩ Nguyên Anh kỳ, Vương Lâm cũng không chút keo kiệt đem kinh nghiệm Hóa Thần chỉ điểm cho bọn họ. Do đó khiến cho bọn họ đối với Hóa Thần không còn mê man, mà đã thấy rõ đường lối.
Ba ngày sau, Vương Lâm và Vương Trác ly khai Thiên Đạo tông. Trước khi đi, hắn vì Thiên Đạo tông bố trí một trận pháp cường đại. Dưới trận pháp này, có thể ngăn cản tất cả tu sĩ Hóa Thần kỳ, chỉ có tu vi Anh Biến kỳ mới có thể phá giải.
Đối với một tam cấp tu chân quốc mà nói, loại trận pháp này, có thể nói là có một không hai. Nói rõ hơn, chỉ có tông phái của ngũ cấp tu chân quốc mới xuất hiện hộ sơn chi trận mạnh hơn so với trận pháp này.
Vì Triệu quốc làm một việc cuối cùng, trong lòng Vương Lâm đối với nơi mình sinh ra lớn lên đã không còn chấp nhất. Vương Lâm đi kinh đô một chuyến, yên lặng nhìn qua hậu nhân của Vương gia.
Sau đó ở trong tổ trạch ngày xưa, bọn họ thấy được ba người nhà Ngọc nhi. Ngọc nhi đáng yêu khiến hắn tới Đại Ngưu và Chu Như khi bé, có chút cảm khái.
Vương Trác thu nhận Ngọc nhi, truyền cho nó thuật tu tiên.
Vương Lâm đi lên, lấy cực cảnh ngọc giản trong tổ trạch ra, cho vào một đạo thần thức.
Vương Trác không quay về Thiên Đạo tông mà ở lại Vương gia. Hai trăm năm trước hắn được Vương Lâm dùng thần thông chi thuật đánh vào trong cơ thể một phụ nữ có thai của Vương gia. Kiếp trước kiếp này cũng đều sinh ra ở Vương gia, cảm tình tự nhiên hơn xa Vương Lâm Hắn chuẩn bị dùng cả cuộc đời này để thủ hộ hậu nhân của Vương gia.
Việc của Triệu quốc đến đây kết thúc.