- Vương Trác… Vương Lâm ánh mắt sững lại. Thân hình hắn khẽ động lao xuống nhanh như sấm đánh.
Bộ dạng của Vương Trác mặc dù thoạt nhìn như một lão giả tang thương nhưng Vương Lâm liếc mắt một cái vẫn nhận ra hắn.
Trong lòng Vương Trác dâng lên từng trận bi ai. Dọc đường, hơn mười người bọn họ đã chết hơn một nửa. Chiến đấu như vậy, ở trong mấy năm nay gần như mỗi ngày hắn đều có thể gặp phải, một đường đi xuống, bóng ma tử vong càng ngày càng đậm.
Mấy tu chân quốc xung quanh đã lần lượt tiêu vong, hoặc là diệt quốc, hoặc là biến thành nước phụ thuộc Tiên Di tộc. Tam cấp tu chân quốc cũng không phải chiến trường chính của Tiên Di tộc. Chẳng qua chỉ là nơi bọn họ bồi dưỡng kinh nghiệm chiến đấu cho tộc nhân bậc thấp mà thôi.
Chu Tước quốc đối với Tam cấp tu chân quốc cũng không quá để ý, chỉ phái ra một ít tu sĩ Hóa Thần sơ kỳ. Nhưng theo sự kéo dài của trận chiến, cuối cùng Chu Tước quốc rút ra toàn bộ sứ giả ở Tam cấp tu chân quốc, chính thức bỏ qua bọn họ.
Ở trong mắt Chu Tước quốc, tu sĩ Nguyên Anh kỳ ở trong trận chiến này thật sự là nhỏ bé không đáng kể.
Vương Trác cười thảm nhìn một người đồng môn bên cạnh lại bỏ mình. Nhìn bốn người đối phương tu vi rõ ràng đều tương đương với Kết Đan hậu kỳ nhưng lại không trực tiếp xuất sát chiêu, mà một đường truy đuổi với thái độ đùa cợt.
Đúng lúc này, đột nhiên từ chân trời phương xa xoẹt qua một đạo lưu tinh, trên đó tản mát ra từng trận khí tức khó có thể tưởng tượng. Bốn tên Tiên Di tộc kia thất kinh lập tức nhìn lại.
Gần như trong nháy mắt lưu tinh kia biến mất, một người mặc đồ trắng tóc dài phiêu tán, chỉ vài bước đã từ phía xa đến trước mắt.
Bốn người Tiên Di tộc lập tức sắc mặt đại biến. Bốn người bọn họ lập tức nhận thấy được, trên người nam tử áo trắng này có một cỗ khí tức khiến bọn họ cảm giác run rẩy. Khí tức này, chỉ có Thuật Chú sư trên thất diệp trong tộc mới có thể có được.
- Anh Biến… Một người trong bốn người Tiên Di tộc run rẩy nói. Hắn kinh hô một tiếng, không nói hai lời xoay người bỏ chạy. Ba người kia đều theo sát sau đó.
Vương Lâm ánh mắt lạnh như băng, tay phải vỗ túi trữ vật, Văn Thú bay ra, không đợi Vương Lâm phân phó lập tức rít gào một tiếng nhanh như tia chớp đuổi theo bốn người. Từng trận kêu thảm thiết vọng lại, bốn người lập tức chết thảm trở thành mỹ thực của Văn Thú.
Cảnh tượng này phát sinh quá nhanh, nhanh đến mức khiến đám người Vương Trác trợn mắt há mồm. Vương Lâm xoay người, nhìn Vương Trác, khẽ cười nói:
- Vương Trác, ngươi nhận ra ta không?
- Tiền bối… Người… Ngài là… Vương Trác ngẩn người một chút lập tức nhận ra Vương Lâm chính là người Hóa Thần ở Hằng Nhạc sơn trước đây. Vương Lâm lắc đầu, nói: