Lúc này, Vương Lâm đã thật sự điên cuồng. Thân thể của hắn không thể di động, nhưng nguyên thần lại có thể. Tuy nói không thể rời khỏi thân thể, nhưng ý cảnh lại có thể.
Đột nhiên trong không trung xuất hiện một hư ảnh Cổ Thần rất lớn. Cổ thần sau khi xuất hiện nắm lấy bức tranh sinh tử luân hồi, run run kéo ra toàn bộ.
Phút chốc, một đạo khí xám nồng đậm từ trong bức tranh sinh tử luân hồi tràn ra, vẫn chưa đuổi theo cánh tay thật lớn kia, mà dung nhập vào trong hư ảnh cổ thần ở phía sau.
Hư ảnh cổ thần chấn động, ở trên người hắn đột nhiên có một tia khí tức giống như thiên đạo sứ giả. Hai mắt hắn lộ vẻ vô tình, bàn tay to vươn ra, lập tức bắt lấy cánh tay của thiên đạo sứ giả, mạnh mẽ kéo một cái.
Lập tức, thiên đạo sứ giả giấu ở bên trong hư vô chỉ lộ ra bộ mặt, không ngờ bị cổ thần mạnh mẽ lôi ra.
Lúc này, trên không trung xuất hiện một cảnh tượng kỳ dị. Chỉ thấy hai thân ảnh rất lớn đồng thời xuất hiện.
Vương Lâm hai mắt như điện. Sau khi hắn thấy rõ thiên đạo sứ giả kia lập tức ngẩn người.
Chỉ thấy cơ thể của thiên đạo sứ giả gần như giống hệt hư ảnh cổ thần. Nhưng khiến Vương Lâm khiếp sợ lại là chỗ mi tâm của thiên đạo sứ giả, lúc này rõ ràng có bảy tinh điểm chớp động.
Chỉ là, trong đó có ba cái giống như bị phong ấn, phát ra từng trận ánh sáng ảm đạm.
- Đây… Vương Lâm thấy một màn như vậy, nội tâm đột nhiên nổi lên một ý nghĩ không thể tin được.
- Đây thật sự là thiên đạo luân hồi sao… Vương Lâm trong lần đầu tiên nhìn thấy thiên đạo sứ giả không rảnh quan sát hắn. Nhưng lúc này, hắn đột nhiên nghĩ đến, thiên đạo luân hồi vốn là thiên đạo pháp tắc vô hình, làm sao lại tồn tại sứ giả này.
Hơn nữa sứ giả này không ngờ lại là một cổ thần!
Tất cả những gì nhìn thấy hôm nay đã đảo lộn suy nghĩ của Vương Lâm. Hắn đột nhiên tự hỏi: thiên đạo, là cái gì?
Thiên đạo sứ giả sau khi hiện thân, hai mắt lần đầu tiên ngoại trừ sự băng lãnh vô tình còn có một sắc thái khác, đó là một chút mê man.
Hắn nhìn hư ảnh cổ thần hé miệng giống như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói. Thân mình vừa động, cánh tay thật lớn vung lên, đột nhiên đánh về phía hư ảnh cổ thần do ý cảnh của Vương Lâm biến ảo ra.
- Ầm!
Một tiếng nổ vang khắp thiên địa, toàn bộ Nguyệt tinh đều rung chuyển một hồi. Vốn trong phương viên vạn dặm đã rạn nứt, dưới sự rung động này tấc tấc vỡ ra.
Ở vị trí này của Vương Lâm. Hắn nhìn thấy rõ ràng đại địa trong vòng vạn dặm ầm ầm sụp xuống, hình thành một hố sâu rất lớn.
Ở chính giữa của hố sâu này, chỉ có chỗ nằm của Chu Như vẫn lành lặn như trước. Chỉ là lúc này từ xa nhìn lại, nơi đây giống như một cây cột lớn, một mình đứng vững.
Trên thân thể Chu Như phát ra một vầng ánh sáng trắng dìu dịu. Ý cảnh biến thành cổ thần, dưới một quyền của thiên đạo sứ giả, lui lại phía sau mấy bước. Vương Lâm thân thể chấn động, khóe miệng chảy xuống một chút máu tươi, nguyên thần gần như muốn tan vỡ.