Vương Lâm từ xa chậm rãi đi tới. Trong nháy mắt Tiểu Bạch quay về hắn liền phát hiện, hơn nữa nhận ra vật tên thích ăn mặn này đang ngậm.
Một con hổ tinh hộ chủ thật tốt! Vương Lâm liếc mắt nhìn Tiểu Bạch một cái.
Trong ánh mắt Tiểu Bạch lộ vẻ sợ hãi, nhưng vẫn nhe răng gầm nhẹ, bảo vệ trước người Chu Như. Với đạo hạnh của nó mấy năm nay đã nhìn ra có một Nguyên Anh tồn tại trong cơ thể Chu Như. Nguyên Anh này chính là ngọn nguồn khiến nó sợ hãi năm đó.
- Thúc thúc, Toái Anh Quả là cái gì?
Chu Như vuốt vuốt bộ lông của Tiểu Bạch, hạ giọng hỏi.
- Ăn Toái Anh Quả này vào, Uyển nhi trong cơ thể ngươi mặc dù không đến nỗi phải chết nhưng cũng sẽ cực kỳ suy yếu… Vương Lâm chậm rãi nói.
Chu Như ngẩn người, cúi đầu nhìn nhìn Tiểu Bạch, nhẹ giọng nói:
- Tiểu Bạch, thì ra mấy tháng nay ngươi đi tìm kiếm trái cây này cho ta… Nàng than nhẹ, trái cây trong tay rơi xuống đất lăn vài vòng, rơi xuống khe núi.
- Thúc thúc không đả thương Tiểu Bạch, được không?
Chu Như ngẩng đầu nhìn về phía Vương Lâm.
Vương Lâm nhìn Chu Như, gật gật đầu, xoay người rời đi.
Chu Như cắn chặt môi, nhìn bóng lưng Vương Lâm, bóng dáng kia lại xa lạ như vậy.
- Thúc thúc, người yên tâm. Tiểu Như nhi biết nên làm như thế nào. Con sẽ cho người và Uyển nhi tỷ tỷ đoàn tụ.
Chu Như lớn tiếng nói.
Vương Lâm thân hình ngừng một chút, trầm mặc chốc lát, tiếp tục đi về phương xa.
Thời gian vội vàng mà qua, thoáng cái đã qua hai năm.
Một ngày này, trong Tiên di chi địa sát biên giới Sở quốc trên Chu Tước tinh, chỗ hố sâu thật lớn kia đột nhiên tràn ra một đoàn hắc vụ dày đặc. Vụ khí này không ngừng dâng lên, trong nháy mắt đã nối thẳng phía chân trời.
Hắc vụ này quay cuồng một lúc, hóa thành một thực vật kỳ dị. Thực vật này toàn thân đen kịt, sinh trưởng ra vô số lá cây rất lớn, trên đó đầy một đám phù văn, tỏa ra từng trận khí tức quỷ dị.
Đúng lúc này một đạo kim sắc cự võng bỗng nhiên từ trên bầu trời xuất hiện. Phía trên cự võng này có năm thanh phi kiếm tàn ảnh, trong minh ám lóe ra bất định Kim võng này vừa xuất hiện, liền lập tức che thực vật rất lớn không ngừng sinh trưởng kia lại, trong tiếng từng trận ầm ầm, đè thực vật kia xuống.
- Tộc ta ẩn nấp mấy vạn năm. Hôm nay, ai cũng không thể ngăn cản tộc ta tái hiện trên Phù Văn tinh!
Một thanh âm già nua từ trong hố sâu của Tiên di chi địa truyền ra. Ngay sau đó, một lão giả vẻ mặt tràn ngập tang thương từ trong hố sâu đi ra. Trên thân thể của lão giả không có bất luận ấn ký phù văn gì. Nhưng, mi tâm của lão cũng có hư ảnh của một thứ lá cây, nhìn kỹ một chút, thứ kia rõ ràng có mười một lá!
Không!
Nếu nhìn thật kỹ, ở dưới mười một lá này không ngờ còn có một lá. Tuy rằng cũng chưa hoàn toàn tản ra nhưng cũng đã tản ra một phần ba.
Lão giả này vừa đi ra khỏi hố sâu trong nháy mắt, năm thanh phi kiếm phía trên kim võng lập tức phát ra từng trận kiếm minh long trời lở đất. Ngay sau đó, hai thanh trong đó nhanh chóng lóe lên từ trong kim võng lao ra, đâm về phía lão giả kia.