Trên tinh cầu, núi non san sát có rất ít cây cối. Nơi đấy không hề có bất cứ sự sinh sống của con người. Cho dù là người tu chân cũng vô cùng hiếm thấy. Dù sao, những tu sĩ có thể đột phá qua chướng ngại bước vào tinh không cũng không nhiều lắm. Tối thiểu cũng phải có tu vi Anh Biến kỳ. Mà cho dù như vậy thì cũng vẫn phải có Tinh La bàn nếu không di chuyển cực khó trong tinh không.
Vương Lâm đưa Chu Như và tiểu Bạch bay trên bầu trời tinh cầu. Từng dãy núi cứ vùn vụt trôi qua dưới chân. Thi thoảng lại có tiếng của Chu Như vang lên một cách sợ hãi. Phía Bắc của tinh cầu có một mảnh rừng. Tại đây, Vương Lâm đã bắt cho Chu Như một con cọp to. Con cọp đó có màu tìm, dài ba trượng nhìn rất hung dữ. Chỉ có điều khiến cho Vương Lâm cảm thấy ngạc nhiên đó là thần trí của nó cũng chưa được khai thông, không thể thông minh được như tiểu Bạch.
Tuy nhiên, trong cơ thể của nó có một thứ lực lượng kỳ dị. Khi nó rống lên một tiếng khiến cho cát chạy đá bay, tương đương với tu sĩ Trúc Cư hậu kỳ.
Vương Lâm đối phó với nó hết sức dễ dàng. Sau khi lưu lại một chút ấn ký của Chu Như để cho nó không phản lại chủ liền đưa cho nàng. Chu Như rất yêu thích con cọp, lập tức lôi nó đên bên tiểu Bạch.
- Sau này ta sẽ gọi ngươi là tiểu Tử(tím)! - Chu Như vỗ tay, ngồi trên lưng Tiểu Tử, vui vẻ nói.
Tiểu Bạch đứng bên gật đầu, trong lòng hết sức khinh thường. Nó thầm nghĩ đường đường là một hổ tinh như mình làm sao có thể ngu như tên nhóc kia được. Nghĩ tới đây, nó vô tình rống lên một tiếng với con cọp màu tím.
Không ngờ con cọp màu tím liền quay đầu, gầm lên một tiếng với tiểu Bạch. Thanh âm của nó chẳng khác gì một tiếng sấm.
Tiểu Bạch kêu lên một tiếng, lông trên người dựng đứng, nhanh chóng lùi lại mấy trượng. Đôi mắt nhỏ của nó nhìn chằm chằm con cọp màu tím có chút kinh hãi, và không giám tiến đến. Cảnh tượng đó làm Chu Như vui vẻ vỗ tay, nói:
- Tiểu Bạch! Ngươi không đánh lại tiểu Tử hay sao?
Vương Lâm đứng bên nhìn khuôn mặt vui vẻ của Chu Như mà im lặng. Chuẩn xác mà nói thì hắn với Chu Như không có nhiều tình cảm lắm. Nếu có thì cũng chỉ là những năm gần đây nhìn nàng từ từ lớn lên vì vậy mà giống như phụ thân với hài tử mà thôi. Điều duy nhất mà hắn để ý cũng chỉ có một mình Lý Mộ Uyển mà thôi. Ngày mà nguyên anh của Lý Mộ Uyển thức tỉnh thì cũng là ngày hồn phách của Chu Như bị thôn phệ. Khoảng khắc đó, hai người không thể cộng sinh.
Nếu lấy nguyên anh của Lý Mộ Uyển ra sớm thì khiến cho Chu Như thoát chết, nhưng Lý Mộ Uyển thị lại biến mất. Dù sao thì vào lúc này, nguyên anh của Lý Mộ Uyển đang ngủ say để hồi phục. Trước khi thức tỉnh mà lấy ra thì chắc chắn sẽ tiêu tán.