Trong túi trữ vật của Cự Ma lão tổ còn một vật khác khiến cho Vương Lâm chút ý. Đó là một cái pháp luân. Kích thước của nó cũng không to lắm, chỉ hơn một tấc mà thôi. Bề ngoài của nó hết sức bình thường, không hề có gì thu hút hay linh lực dao động, thậm chí một số chỗ còn có chút rỉ sét.
Sở dĩ Vương Lâm chú ý tới vật ấy là bởi vì trước đó Hứa Lập Quốc đã từng nói nó có phong ấn một cái hồn phách. Gã đã từng cầu khẩn hắn thả hồn phách đó ra. Lời cầu khẩn của Hứa Lập Quốc khiến cho Vương Lâm cảnh giác. Hắn hiểu rất rõ Hứa Lập Quốc như thế nào. Dù sao thì xét trên một mặt nào đó thì Hứa Lập Quốc là do hắn tạo ra.
Trên người Hứa Lập Quốc có một phần của du hồn. Phần đặc điểm đó có quan hệ rất lớn với việc năm đó Hứa Lập Quốc biến thành ma đầu. Từ đó về sau, thần trí của Hứa Lập Quốc từ từ hồi phục, cuối cùng mới trở thành kiếm hồn như bây giờ.
Tính cách của Hứa Lập Quốc có thể nói là một kẻ nhát gan, nhưng có đôi khi lại kiêu ngạo đến bất tuân lệnh. Có thể nói đó là một ma đầu rất phức tạp. Vậy mà gã lại cầu khẩn Vương Lâm thả hồn phách trong pháp luân ra. Điều đó mới khiến cho Vương Lâm hoài nghi.
- Thú vị! - Một tia sáng trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên. Với trí thông minh của hắn suy nghĩ một chút liền đoán ra được một nửa sự việc. Điều này chứng tỏ Cự Ma lão tổ đã sử dụng hồn phách trong pháp luân để hấp dẫn Hứa Lập Quốc. Kể từ đó mới có thể khiến cho Hứa Lập Quốc tự đến bên lão.
Liếc mắt nhìn pháp luân một cái, Vương Lâm xuất từ trong túi trữ vật ra tiên kiếm. Sau khi tiên kiếm xuất hiện, một làn khói đen liền bay ra rồi ngưng tụ thành Hứa Lập Quốc. Hắn vừa mới hiện thân liền hú lên một tiếng quái dị. Hai mắt tỏa ra những tia sáng kỳ dị mà nhìn pháp luân.
- Chủ nhân! Đúng là pháp luân này. Bên trong nó có một hồn phách. Ngươi mau thả nàng ra.
Nét mặt Vương Lâm vẫn thản nhiên, nói một cách chậm rãi:
- Hồn phách trong pháp luân đó thể nào? Ngươi làm sao mà biết?
- Là do Cự Ma lão tổ gọi ra.Chủ nhân! Ngươi thả nàng ra nhanh một chút. - Nét mặt Hứa Lập Quốc có vẻ lo lắng.
Vương Lâm liếc mắt nhìn Hứa Lập Quốc một cái rồi nói:
- Tu vi của hồn phách thế nào?
Sự lo lắng trên mặt Hứa Lập Quốc càng nhiều. Gã loáng thoáng có thể nghe thấy tiên tử Tiểu muội muội bên trong pháp luân đang kêu gọi, thúc giực gã cứu nàng ra. Vì vậy mà gã không kiên nhẫn được vội vã nói:
- Đó chỉ là một hồn phách mà thôi, không có tu vi. Nếu ngươi không cứu thì để ta tự mình tới.
Chính bản thân Hứa Lập Quốc cũng không phát hiện ra sau khi hắn xuất hiện mới nhìn thấy pháp luân liền quên mất sự sợ hãi đối với Vương Lâm. Thậm chí ngay cả khẩu khí cũng bất chợt thay đổi. Một tia sáng khó hiểu trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên, mỉm cười nói:
- Không nên vội vàng. Ta sẽ giúp ngươi thả hồn phách đó ra ngoài.
Vừa nói, hai tay Vương Lâm cũng bắt quyết, đánh ra một đạo linh quang vào trên pháp luân. Nhưng đúng lúc này một vầng sáng nhạt chợt xuất hiện, hóa giải đạo linh quang của Vương Lâm.