Vương Lâm hít một hơi thật sâu, tay phải nắm lại thành quyền nhẹ nhàng đánh ra một kích. Động tác của hắn rất nhỏ nhưng hư ảnh Cổ Thần sau lưng lại biến chuyển thật lớn. Chỉ thấy hư ảnh cũng giơ nắm tay lên cao, cùng với động tác của Vương Lâm mà đánh ra. Trong nháy mắt, nắm tay của Cự Ma lão tổ đã tới, cách không va chạm với Vương Lâm.
"Ầm.ầm.ầm".
Sắc mặt Cự Ma lão tổ tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi, thân thể có phần ủ rũ. Lão không nói hai lời, vỗ vào túi trữ vật, xuất ra kiếm tiên cầm trong tay. Nét mặt hung dữ, quát:
- Vương Lâm! Nhận lấy cái chết. - Vừa nói, lão vừa ném tiên kiếm trong tay, vừa điểm một cái vào hư không.
Thân thể Vương Lâm giống như một đạo lưu tinh, văng ra xa. Toàn bộ cánh tay của hắn hoàn toàn tê dại, mất đi cảm giác. Tiên lực cùng với lực lượng thân thể của đối phương khiến cho thân thể hắn bị thương. Thân hình của hắn đang cao mười trượng liền thu lại giống như một người bình thường. Tuy nhiên, trong ánh mắt hắn vẫn lóe lên những tia sáng.
Kiếm tiên vừa bay ra, lập tức tỏa ra vô số làn khí màu đen. Những luồng khí màu đen nhanh chóng tụ lại hóa thành thân ảnh của Hứa Lập Quốc. Sắc mặt của Cự Ma lão tổ dữ tợn, quát:
- Trảm.
Vừa dứt lời, tiên kiếm liền tỏa ra kiếm khí mãnh liệt, khí thế như khai thiên tích địa, chém thẳng về phía Vương Lâm. Hứa Lập Quốc trên kiếm tiên lập tức hét lên một tiếng:
- Vương Lâm! Lão tử tới báo thù.
Vào lúc này, Cự Ma lão tổ nhe răng cười, quát:
- Vương Lâm! Xem lão phu lấy pháp bảo của ngươi tới giết ngươi đây.
Vương Lâm nhếch miệng cười mỉa mai. Hắn cũng chẳng né tránh, ngón tay điểm về phía tiên kiếm. Nhất thời, tiên kiếm đang chém xuống như sét đánh chợt chuyển hướng, lại với thế sét đánh không kịp bưng tai mà chém về phía Cự Ma lão tỏ.
Cự Ma lão tổ ngẩn người, biến sắc. Nhưng lúc này kiếm quang đã tới rất gần, khiến cho lão chỉ kịp dịch chuyển thân thể một chút. Kiếm quang lóe lên làm cho một màn máu tươi bắn tung lên không trung. Cánh tay trái của Cự Ma lão tổ bị tách ra khỏi cơ thể. Hắn hừ lên một tiếng bi thảm, thân thể hóa thành một vầng sáng đỏ như máu, nhanh chóng lui lại phía sau.
- Hứa Lập Quốc! Lão phu nhất định phải đem ngươi luyện hồn, trừu phách. Sau đó đem ngươi phong ấn tại nơi dương hỏa sinh sôi mà luyện hóa.
Vào lúc này, mối hận trong lòng lão không thể tưởng tượng nổi. Cơn giận trong lòng có thể nhấn chìm cả mặt đất. Lão gầm rú điên cuồng, nhanh chóng lui ra xa. Lão không thể không lui lại. Thân thể vẫn chưa hoàn toàn dung hợp mà lại cố gắng sử dụng tiên lực cộng thêm với một kích của Vương Lâm khiến cho bị thương. Một quyền của đối phương có uy lực không kém gì so với lão sử dụng tiên lực khiến cho hắn đã bị thương lại càng nặng thêm.
Nhưng trong suy nghĩ của lão thì vào lúc này, đối phương cũng phải bị thương như mình. Vì vậy mà lão chẳng hề do dự xuất ra tiên kiếm, chuẩn bị nhân cơ hội chém chết đối thủ. Nhưng vào đúng thời điểm quan trọng, Hứa Lập Quốc lại quay ngược một trăm tám mươi độ khiến cho lão không thể tránh kịp mà mất đi một tay.