Thanh âm của Vương Lâm vang vọng trên bầu trời của tộc Cự Ma. Vào lúc này, nơi một mảnh bình nguyên trong tộc, ở độ sâu dưới một ngàn trượng có một tòa động phủ trong suốt, bên trong có một người đang ngồi. Người này khoanh chân ngồi đó thổ nạp. Thoáng nhìn tướng mạo người đó cũng có đường nét rất dễ nhìn.
Lúc này, hắn chợt mở hai mắt, ánh mắt như có thể xuyên thấu động phủ nhìn trực tiếp về phương xa. Trong khoảng khắc, ánh mắt hắn lóe lên hàn quang, lẩm bẩm:
- Vương Lâm tiểu bối! Cứ để cho ngươi kiêu ngạo một lúc. Đợi sau khi lão phu hoàn toàn dung hợp sẽ đi giết ngươi cũng không muộn. Hừ! Tuy ngươi phong ấn tộc Cự Ma của ta, nhưng chỉ cần lão phu đoạt xá thành công sẽ lại giải khai. - Nói xong, hắn lại tiếp tục nhắm mắt, chìm vào thổ nạp.
Đúng lúc này, đột nhiên từ trong túi trữ vật của lão xuất hiện một làn khói đen. Lão già nhướng mày, mở mắt rồi vỗ vào túi trữ vật. Nhất thời, thanh kiếm tiên năm đó lão đoạt được của Vương Lâm lập tức bay ra.
Từ trên kiếm tiên tỏa ra một làn khói đen rồi hóa thành hình dạng của Hứa Lập Quốc. Nhưng lúc này, hai mắt Hứa Lập Quốc đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía xa, lớn tiếng nói:
- Chủ nhân! Ta có thể cảm nhận được tên gia hỏa đó. Chủ nhân! Ta và người này có mối thù không đội trời chung. Chủ nhân! Người thả ta ra ngoài, ta sẽ đi liều mạng với hắn.
Lão tổ của tộc Cự Ma liếc mắt nhìn Hứa Lập Quốc một cái. Trong hai năm qua, hắn tiếp xúc với Hứa Lập Quốc tương đối nhiều vì vậy mà đối với sự huyền diệu của kiếm hồn cũng có cảm giác yêu thích.
- Ngươi muốn giết hắn, chờ lão phu đoạt xá xong cũng không muộn. - Hứa Lập Quốc vội vàng gật đầu, nét mặt tỏ vẻ lấy lòng, cúi người nhìn Cự Ma lão tổ, cảm kích nói:
- Cám ơn chủ nhân đã quan tâm tới ta. So với Sát Thiên đao Vương Lâm thì tốt hơn nhiều. Ta nhất định trung thành với chủ nhân. Nhưng chủ nhân. Chờ đến khoảng khắc cuối cùng của Vương Lâm có thể cho tiểu nhân đâm hắn một đao cuối cùng hay không?
Lão tổ của tộc Cự Ma cười ha hả, nói:
- Cuối cùng thì năm đó tên Vương Lâm làm gì mà khiến ngươi oán hận hắn như vậy?
Hứa Lập Quốc nghiên răng nghiến lợi, nói:
- Chủ nhân không biết. Ta vốn hận Vương Lâm thấu xương. Bà mẹ nó! Hắn bắt ta làm tất cả mọi việc. Có khi lại gọi ta ra đánh chửi một trận. Mà điểm này cũng chẳng đáng là gì. Quan trọng là hắn không hề cho ta một chút lợi lộc, không giống như chủ nhân thường xuyên cho ta một chút linh thạch để hấp thu. Chủ nhân! Chờ sau khi chúng ta giết chết Vương Lâm, người thưởng cho tiểu nhân một ít nữ tu nhé. Nếu không.nếu không chủ nhân gọi tiểu muội muội tiên tử đó ra đi. Mấy tháng nay không gặp nàng, ta thấy nhớ.
Cự Ma lão tổ mỉm cười, nói:
- Việc này chẳng có gì. Bây giờ không vội. Chờ sau khi giết chết Vương Lâm ta sẽ xuất Phượng Loan chi hồn cho ngươi và nàng gặp nhau. Bây giờ, lão phu phải bế quan tu luyện. Ngươi trở về đi. - Vừa nói, hắn vừa giơ tay chộp một cái. Nét mặt Hứa Lập Quốc tuy lấy lòng, nhưng trong lòng lại đang thầm mắng. Hắn chui vào trong kiếm tiên rồi đển cho lão tổ Cự Ma tộc nhét vào trong túi trữ vật.