Sất Hổ giống như một tia chớp. Lời vừa dứt, hắn đã đi tới trước mặt. Lúc này, hắn kinh ngạc nhìn mấy trăm tộc nhân xung quanh. Trên mi tâm của họ đều xuất hiện hai dấu vết một sâu một nông. Từ trên người bọn họ Sất Hổ chỉ có thể cảm nhận được linh lực dao động rất nhỏ, hiển nhiên là tu vi đã bị phong bế.
Vào lúc này, sắc mặt của mấy trăm tộc nhân đều hết sức khó coi đồng thời có một sự kinh hãi. Bọn họ đã sớm nghe thấy lời đồn, nhưng tới giờ phút này khi nó ứng vào bản thân bọn họ mới thực sự cảm thấy đau khổ.
Sất Hổ nhìn Vương Lâm ánh mắt vô cùng phức tạp, lớn tiếng nói:
- Tằng Ngưu! Nếu ngươi là bằng hữu của Sất Hổ thì hãy nhanh chóng rời khỏi tộc Cự Ma đi.
Vương Lâm trầm mặc một lúc rồi mới nói một cách chẫm rãi:
- Sất Hổ! Đến bây giờ tộc Cự Ma vẫn chưa có một người nào chết, ngươi có biết vì sao không? Nếu không vì ngươi, ta cũng chẳng cần phải làm như thế.
Trong lúc hai người nói chuyện, càng có nhiều tộc nhân của tộc Cự Ma từ bốn phương tám hướng chạy đến, đứng xung quanh, hình thành một luồng áp lực nặng nề. Trong lòng Sất Hổ hết sức khổ sở. Nét mặt hắn thay đổi liên tục, nói:
- Tằng Ngưu! Ngươi.
Vương Lâm nhìn Sất Hổ, than nhẹ một tiếng, nói:
- Sất Hổ! Ngươi nói chỗ của lão tổ tộc Cự Ma cho ta biết. Ta sẽ đi tìm hắn. Còn tất cả những người khác của tộc Cự Ma ta sẽ không động đến.
- Lớn mật!
- Cuồng vọng!
.
Vô số những lời lẽ ác độc từ bốn phía vọng tới. Ngay sau đó, ba lão già mặc trường bào màu hồng tía, mi tâm có hình một cái phủ màu đen từ trong đám người đi ra. Sau khi cả ba xuất hiện, liền tán phát một luồng uy áp rất mạnh.
Vương Lâm nhìn lướt qua, cả ba người đều là Hóa Thần đại viên mãn. Thậm chí, trong cơ thể đều có một chút tiên lực đang lưu chuyển, chứng tỏ đang đứng trên bờ đột phá Anh Biến kỳ.
- Tằng Ngưu! Lão phu Thiên Mục là đại trưởng lão của tộc Cự ma muốn khiêu chiến với ngươi. - Một trong số ba lão chợt cất giọng âm u, nói.
Ánh mắt Vương Lâm vẫn lạnh như băng, nhìn qua lão già, nói:
- Ngươi không xứng! - Nói xong hắn lại nhìn về phía Sất Hổ, chờ đợi câu trả lời.
Sắc mặt lão già xanh đỏ liên tục, nhìn Vương Lâm chằm chằm. Bất chợt, lão cười ha hả. Trong ánh mắt lóe lên hàn quang bước về phía trước một bước. Trong tay lão chợt có một cây cự phủ màu tím. Lão hét lớn một tiếng, chém về phía Vương Lâm.
Tộc nhân của tộc Cự Ma rất ít khi sử dụng pháp thuật thần thông. Phần lớn đều sử dụng sự cường hãn của thân thể mà làm phương thức công kích chủ yếu.
Vương Lâm liếc mắt nhìn lão già, tay phải nắm lại thành quyền đánh một kích.
"Ầm..."
Một tiếng nổ vang lên, lão già lui lại phía sau mấy trượng. Sắc mặt lão tái nhợt, không thể tin vào mắt mình. Hai lão già mặc trường bào hồng tía còn lại cùng đều biến sắc, nhìn Vương Lâm chằm chằm, trong lòng thầm kêu khổ.
Thân thể Vương Lâm cũng chẳng dao động, nhìn lão già, lắc đầu nói:
- Ngươi vẫn không xứng.
Sất Hổ khổ sở, nói:
- Ta không biết vị trí của lão tổ. Tằng Ngưu! Ngươi thu tay lại đi. Tộc Cự Ma của ta không phải là địch nhân của ngươi.
Vương Lâm suy nghĩ một lúc rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Ngón trỏ của tay phải chỉ về phía Sất Hổ, quát:
- Sất Hổ! Ngươi lấy phi kiếm của lão tổ các ngươi đưa cho ta. Ta sẽ đi ngay.
Sất Hổ thầm than, nhìn Vương Lâm, trong lòng liên tục đấu tranh. Một thoáng sau, hắn nói từng tiếng rõ ràng:
- Vị trí lão tổ bế quan không một ai biết được. Nhưng ta có thể Thông Thiên đại trận của tộc Cự Ma chúng ta là có thể liên lạc được với lão tổ. Vương Lâm! Sau khi có được kiếm tiên, ngươi hãy đi khỏi đây ngay.
Vương Lâm nhìn Sất Hổ chằm chằm rồi chậm rãi gật đầu. Ba lão già mặc trường bào hồng tía trầm mặc không nói. Ngoại trừ lão tổ ra thì ba người bọn họ chính là những người mạnh nhất của tộc Cự Ma thế mà không thể chống lại được đối phương thì đừng nói tới những người khác.