Sau khi khắp Chu Tước tinh lan truyền tin tức Tằng Ngưu cùng với Tuyết Vực quốc đành một trận, Tằng Ngưu lại biến mất. Vương Lâm rời khỏi Tuyết Vực quốc liền tìm ngay một chỗ yên tĩnh, rồi cầm hai cánh tay cụt tiến vào trong không gian Nghịch Thiên.
Vào lúc này, hắn đứng dưới Nguyên Anh khổng lồ của Tư Đồ Nam. Sau khi tới đây, hắn liền giải phong ấn cho hai cánh tay. Trong nháy mắt phong ấn được mở ra, hai cánh tay cụt liền bay lên lơ lửng giữa không trung, ngập ngừng xung quanh Nguyên Anh của Tư Đồ Nam.
Vương Lâm nhìn chăm chú cảnh tượng trước mắt. Ánh mắt hắn hoàn toàn nghiêm túc. Lúc trước, hắn đoán hai cánh tay cụt chính là một phần thân thể của Tư Đồ Nam thì đến lúc này lại càng thêm chắc chắn.
Sau mấy trăm năm, lần đầu tiên Nguyên Anh của Tư Đồ Nam có một sự rung động. Ngay sau đó, một tia sáng từ Nguyên Anh bắn ra, bao phủ lấy hai cánh tay cụt. Từ từ, cái cánh tay cụt hướng về phía Nguyên Thần rồi biến mất trong cơ thể Nguyên Anh.
Vương Lâm có thể cảm nhận được rõ ràng, Nguyên Anh của Tư Đồ Nam đang hồi phục với một tốc độ cực nhanh. Nó đang từ trạng thái trong suốt, chầm chậm rõ hơn.
Trong khoảng khắc, những tia sáng từ Nguyên Anh biến mất, không khí trở lại như cũ. Nhưng vào lúc này, Nguyên Anh của Tư Đồ Nam đã hoàn toàn rõ ràng, chỉ có điều vẫn chưa thức tỉnh.
- Năm đó, Tư Đồ Nam đã từng nói chỉ khi nào ta đạt tới Anh Biến kỳ mới có thần thông thức tỉnh được hắn. Vào lúc đó, lời nói của hắn cũng không rõ ràng nhưng bây giờ có thể thấy chắc chắn là liên quan tới tiên lực. - Vương Lâm suy nghĩ một chút sau đó liếc mắt nhìn nguyên anh của Tư Đồ Nam một cái rồi lại nhìn về phía hồn phách của cha mẹ.
Một lúc sau, Vương Lâm than nhẹ một tiếng, xoay người ra khỏi không gian Nghịch Thiên.
- Cánh tay cụt đó quả nhiên là một phần thân thể của Tư Đồ nam. Không biết trên Chu Tước tinh còn được bao nhiêu phần thân thể của hắn? Vương Lâm đi ra từ trong không gian Nghịch Thiên, ngẩng đầu nhìn về hước Cự Ma tộc.
- Hồn phách của Lý Nguyên Phong ta đã dò xét qua. Năm đó, hắn ngẫu nhiên có được hai cái cánh tay mà thôi. Ngoài ra cũng không còn có đầu mối nào khác. - Vương Lâm khẽ lắc đầu, nhấc chân rồi biến mất.
- Kiếm tiên trong tay lão tổ của Cự Ma tộc cũng phải lấy về. Năm đó, Tôn Thái và lão tổ của Cự Ma tộc đánh một trận. Cuối cùng, lão tổ Cự Ma tộc phải dùng tới thiên phú thần thông mới thắng được Tôn Thái. Nhưng cuối cùng cũng bị Tôn Thái sử dụng khôi lỗi đồng tử gây thương tích mà chẳng biết sống chết thế nào. Nếu người đó không chết mà mất đi thân thể thì chắc chắn sẽ tìm kiếm một cái thân thể mới. Thời gian thích ứng với thân thể mới vẫn còn ngắn, nhưng cũng chẳng biết tới bây giờ đã hoàn toàn thích ứng hay chưa?
- Lão tổ của Cự Ma tộc không giống như Lý Nguyên Phong cưỡng ép mà đạt tới Anh Biến. Lão dựa vào tu vi của bản thân mà dốc sức tu luyện tới Anh Biến. Chưa kể phương thức chiến đấu của Cự Ma tộc có chút giống với Cổ Thần. Chỉ sợ rằng tổ tiên của Cự Ma tộc có một chút quan hệ với Cổ Thần cũng nên. Như thế, nếu đánh một trận với hắn ta cũng không nắm chắc. - Vương Lâm nhíu mày, dừng lại bên ngoài một cái cổ truyền tống trận. Điểm đến của Cổ truyền tống trận đúng là vị trí của Cự Ma tộc.