Trong nháy mắt sau khi Vương Lâm quay về, những quả cầu băng còn lại vù vù bay tới, liên tiếp công kích.
"Bình.bình"
Những quả cầu băng lao tới nơi liền trúng phải hai nắm đấm của Vương Lâm. Nhưng số lượng của chúng quá nhiều, tầng tầng lớp lớp công kích phát ra những tiếng nổ kinh thiên động địa. Mặt đất của Tuyết Vực quốc vào lúc này xuất hiện vô số vết nứt. Sắc mặt Lý Nguyên Phong dữ tợn, quát:
- Tằng Ngưu! Chết đi.
Dưới sự oanh tạc của những quả cầu băng giống như lưu tinh đánh xuống khiến cho mặt đất xuất hiện một cái hố vừa sâu vừa rộng. Một làn khói xanh từ trong hố bay lên rồi bị gió thổi tiêu tán.
Chỉ có điều, sắc mặt Lý Nguyên Phong chẳng những không có vẻ thư thái mà lại càng thêm âm trầm.
- Thần thông của Anh Biến quả là huyền diệu. Chỉ có điều, tiên lực có trong cầu băng của ngươi quá ít. - Một thanh âm lạnh lẽo từ dưới hố sâu vọng lên. Ngay sau đó, thân ảnh Vương Lâm chầm chậm từ trong hố sâu xuất hiện. Quần áo của hắn bị rách lỗ chỗ, nhưng ánh mắt lại sáng ngời.
Sắc mặt Lý Nguyên Phong càng thêm khó coi. Hắn nhìn Vương Lâm chằm chằm rồi cắn răng vỗ vào túi trữ vật. Nhất thời, một đôi chuông bằng đồng xuất hiện. Hắn cắn đầu lưỡi phun ra một ít tiên huyết vào trên cặp chuông.
Vương Lâm vừa mới nhìn thấy đôi chung liền nhận ra ngay, vật đó đúng là thứ năm đó huyễn hóa thành pháp bảo Tư Đồ Nam. Hai mắt hắn chớp chớp liên tục.
- Phong! - Hai tay Lý Nguyên Phong bắt quyết, miệng quát lớn.
Hai cái chuông lập tức biến thành rất to. Những ký hiệu bên ngoài lóe lên liên tiếp, nó hấp thu toàn bộ tiên huyết của Lý Nguyên Phong. Nhất thời, trên cặp chuống xuất hiện một vết nứt. Trong khoảng khắc, hai cánh tay khô héo chui ra.
Từ hai cánh tay tỏa ra một làn sương đen rất đậm. Nó mang tới một luồng hơi lạnh lẽo, nhanh chóng tản ra xung quanh. Sắc mặt của Lý Nguyên Phong dữ tợn, ánh mắt đỏ như máu chẳng khác gì kẻ điên. Hai cái chuông này chính là pháp bảo cuối cùng của hắn. Từ nhiều năm trước tới giờ hắn vẫn sử dụng Nguyên Thần để tế luyện. Cho đến tận bây giờ mới có thể điều khiển một cách tự nhiên.
- Giải! - Lý Nguyên Phong hét một tiếng thật lớn. Tay phải điểm về phía Vương Lâm. Nhất thời, hắc vụ trên hai cánh tay khô héo chợt trở nên cuồn cuộn, trong nháy mắt liền hóa thành hai bóng người.
Hai cái bóng kia không thể nhìn thấy rõ diện mạo. Vào lúc này, cả hai cùng động. Một phải, một trái phóng về phía Vương Lâm. Người còn chưa tới, nhưng khí âm hàn đã dồn tới mặt.
Hàn quan trong mắt Vương Lâm lóe lên. Hắn hừ lạnh một tiếng. Lúc trước tu vi của hắn là Hóa Thần trung kỳ, chưa dung hợp với bổn tôn nên không thể địch lại cái bóng đen cụt tay này. Nhưng bây giờ, hắn cũng chẳng hề sợ hãi, chủ động xông lên, tung ra hai quyền.
"Bình.bình".