Lý Nguyên Phong hít một hơi thật sâu, nói một cách chậm rãi:
- Tằng Ngưu! Cuộc chiến giữa ngươi và ta không nên dính tới người khác. Các ngươi lui ra đi. Ra khỏi đây ngàn dặm, không nên đi vào.
Tu sĩ Hóa Thần của Tuyết Vực quốc đều rời đi. Bọn họ khi đến thì hung hăng kiêu ngạo, nhưng khi đi thì kinh hoàng. Hai cảnh tượng hoàn toàn tương phản.
Một chữ ra oai có thể tương đương với tu sĩ Anh Biến kỳ. Vương Lâm thoáng động, dẫm nhẹ chân rồi bay lên không trung. Bàn tay hắn hướng về phía Lý Nguyên Phong, đánh ra một quyền. Quyền phong chưa tới đích, nhưng trong không trung đã phát ra những tiếng rít.
- Lý Nguyên Phong! Chuyện hai năm trước, hôm nay ta và ngươi kết thúc ở đây. - Vương Lâm quát lạnh. Trong nháy mắt, hắn đã xuất hiện trước mặt Lý Nguyên Phong, nắm tay ầm ầm đánh tới.
Ánh mắt Lý Nguyên Phong âm trầm, nhanh chóng lui lại. Tay phải của hắn vỗ vào túi trữ vật. Nhất thời, một cái trống nhỏ xuất hiện giữa không trung. Hắn giơ tay vỗ nhẹ một cái, lập tức cái trống phát ra những tiếng thùng thùng. Tuy nhiên, thanh âm đó hết sức quái dị, không hề giống tiếng trống. Nhưng nó lại khiến cho trống ngực đập thình thịch.
Vương Lâm lập tức phát hiện ra tâm tạng của mình như bị kích động, rung lên bần bật. Nét mặt hắn vẫn như thường, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng. Hừ nhẹ một tiếng, nắm tay phải vẫn tiếp tục đánh xuống.
Sắc mặt, Lý Nguyên Phong biến đổi. Thanh âm của chiếc trống mạnh và nhanh hơn nữa. Vương Lâm gầm nhẹ một tiếng. Trái tim của hắn đập thình thịch, những vẫn nhanh chóng tung quyền oanh kích lên trên cái trống.
"Ầm".
Lý Nguyên Phong nhanh chóng bật ngược lại. Cái trống nhỏ vỡ vụn, hóa thành tro bụi mà tiêu tán. Sắc mặt Vương Lâm vẫn lạnh lùng, đi về phía trước.
- Lý Nguyên Phong! Đây là thực lực của Anh Biến kỳ hay sao? - Vương Lâm vừa bám theo vừa nói một cách lạnh nhạt.
Lý Nguyên Phong nhìn Vương Lâm chằm chằm. Hắn gầm nhẹ một tiếng, hai tay bắt quyết đặt trước ngực. Nhất thời, từ miệng hắn phun ra một tia sáng.
Tia sáng trong nháy mắt hóa thành một người băng khổng lồ cao chừng mười trượng. Thân thể Lý Nguyên Phong thoáng động biết mất trong băng tuyết. Người khổng lồ hét lớn một tiếng, thanh âm vang vọng chín tầng trời, truyền ra xung quanh.
Ánh mắt Vương Lâm sững lại. Hình dạng của người khổng lồ cùng với pháp bảo mà năm đó Hồng Điệp sử dụng cũng hoàn toàn giống nhau, chỉ có cái đầu là hơi nhỏ hơn. Người khổng lồ gầm rú bước về phía Vương Lâm.
Trong mắt Vương Lâm lóe lên một tia sáng. Sự mạnh mẽ của thân thể Cổ Thần mới chỉ thất bại trước sứ giả của Thiên Đạo. Vào giờ phút này, đối mặt với người khổng lồ, Vương Lâm cười lớn, nhanh chóng vọt lên công kích.
Tiếng nắm tay chạm nhau liên tiếp vang lên. Mặt đất dưới chân hai người nhanh chóng vỡ nát. Vết nứt không gian xuất hiện trên bầu trời càng lúc càng nhiều.