Trong mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang. Tay phải hắn điểm một cái vào mi tâm, Nghịch Thiên châu chầm chậm bay ra.
Hắn vỗ nhẹ vào tũi trữ vật, nhất thời một tinh thể lóe sáng rồi xuất hiện trong tay hắn. Vật đó chính là đoạn Mộc linh mà năm đó trong trận đánh với Hồng Điệp, Vương Lâm đã đoạt được từ tay của trưởng lão Chu Tước sơn.
Theo lời nói của Tư Đồ Nam thì sau khi Ngũ hành viên mãn, hạt châu liền có thể nhận chủ, phát ra được uy lực mạnh nhất của nó. Vương Lâm cầm tinh thể Mộc linh trong tay phất về phía Nghịch Thiên châu.
Trong nháy mắt khi hai cái chạm vào nhau, tinh thể Mộc linh liền bị hút vào bên trong. Trong chớp mắt, những phiến lá cây trên Nghịch Thiên châu lập tức biến đổi. Vô số phiến lá xuất hiện, đạt tới cảnh giới viên mãn.
- Chỉ còn thiểu Kim linh. - Hai mắt Vương Lâm chớp chớp rồi nhìn về phía Tuyết Vực quốc mà lẩm bẩm:
- Tạm thời đặt Kim linh sang một bên. Lý Nguyên Phong! Vương Lâm ta tới đây.
Hắn thu hồi Nghịch Thiên châu rồi nhảy lên đầu con ếch, cười nói:
- Ông bạn già! Chúng ta đi thôi.
Con ếch kêu lên một tiếng vui vẻ. Chân nó đạp mạnh một cái, nhất thời mặt đất xuất hiện vố số vết nứt. Con ếch giống như một đạo lưu tinh, trong nháy mắt đã bay lên trời.
Vương Lâm mỉm cười, vỗ vào túi trữ vật. Văn thú liền bay ra. Nó vừa mới xuất hiện liền rít lên một tiếng, đưa cái vòi, đâm về phía con ếch. Hai mắt con ếch trợn ngược, ngiêng đầu sang một bên rồi cùng với Văn thú trêu đùa.
Vương Lâm ngồi trên lưng con ếch, nhìn hai con thú chơi đùa mà mỉm cười. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Tuyết Vực quốc, nụ cười vẫn giữ nguyên nhưng hoàn toàn lạnh lẽo.
Tuyết Vực quốc.
Vị trí của nó vốn là chỗ của Liên Minh tứ phái khi xưa. Giờ phút này, khắp nơi chỉ toàn là màu trắng của tuyết.
Những tia sáng mặt trời chiếu xuống đất, phản xạ những vầng sáng chói mắt. Nếu nhìn quá lâu sẽ khiến cho hai mắt phải đau đớn, thậm chí bị mù cũng là việc bình thường. Con người sống ở Tuyết Vực quốc có một vật để bảo vệ đôi mắt. Sau khi Tuyết Vực quốc thăng lên ngũ cấp, từ từ quang cảnh ngày càng trở nên phồn hoa.
Ở trung tâm của Tuyết Vực quốc có một cái Băng Tuyết thần điện. Nơi đây chính là thánh địa của Tuyết Vực quốc, cũng là nơi mà tu sĩ Anh Biến kỳ duy nhất của Tuyết Vực quốc thường xuyên bế quan.
Từ sau khi bị tiên lôi của Tôn Thái gây thương tích, thương thế của Lý Nguyên Phong từ từ khôi phục. Dù sao thì tu vi của hắn cũng cưỡng bức mà tăng lên tới Anh Biến kỳ. Qua lần đó, tu vi không bị rớt xuống một cảnh giới đã là tốt lắm rồi.
Trong Băng Tuyết thần điện, quanh người Lý Nguyên Phong đặt mấy tảng băng lớn đang tỏa ra từng làn tiên khí. Lấy mấy cái này để chữa thương đối với Lý Nguyên Phong vẫn không đủ.