- Mặc dù Vân Tước Tử tự mình truyền niệm cho ta. Nhưng nếu ta không thích thì sau khi giúp ngươi hai phần đại lễ liền tống tiễn. - Độn Thiên nhìn Vương Lâm chằm chằm, sự kỳ dị trong mắt lão càng lúc càng nhiều.
- Tằng Ngưu cũng tốt. Vương Lâm cũng được! Tiểu hữu! Luyện Hồn tông chúng ta từ sau khi tới nơi này, cho đến bây giờ có tổng cộng ba mươi sáu tu sĩ Anh Biến. Hồn phách của họ đều chịu nằm trong hồn phiên. Ta là người thứ ba mươi bảy. Sư huynh ta là người thứ ba sáu.
Nét mặt Vương Lâm thay đổi, ngẩng đầu nhìn hai vòng sáng đỏ như máu cách đó không xa.
- Tiểu hữu! Không cần nhìn! Sư huynh của ta đã chết từ hai năm trước. Nhưng việc này trên cả Chu Tước tinh, cho dù là Chu Tước cũng không biết. - Độn Thiên nói một cách chậm rãi.
Vương Lâm lại lâm vào trầm mặc.
- Tiểu hữu! Ta hỏi ngươi một điều. Ngươi có bằng lòng gia nhập vào Luyện Hồn tông ta, trở thành người nối nghiệp tiếp theo hay không? Như thế, ngươi sẽ phải quyết tâm mà thề sẽ có một ngày khiến cho Luyện Hồn tông chúng ta trở thành lục cấp tu chân quốc. - Sự kì dị trong ánh mắt Độn Thiên càng nhiều, nhìn Vương Lâm chằm chằm, nói từng chữ một.
- Tại sao lại là ta? - Vương Lâm cũng không trả lời ngay mà hỏi ngược lại.
- Tằng Ngưu tiểu hữu! Ý cảnh của sư huynh ta không hề có bất kỳ sự công kích, nhưng ý cảnh của hắn lại độc nhất vô nhị trên Chu Tước tinh. Thậm chí ở các Tu Chân tinh khác cũng vô cùng hiếm thấy. - Ánh mắt của Độn Thiên có một sự tôn kính.
- Ý cảnh của hắn chính là Dự Tri (đoán trước)! Nguyên bản, thọ nguyên của hắn còn lại trăm năm. Nhưng cách đây hai năm, sư huynh ta đã chấp nhận bỏ qua tuổi thọ mà sử dụng thần thông của ý cảnh muốn tìm cho Luyện Hồn tông chúng ta một con đường mới. Nhưng đáng tiếc, cuối cùng lại thất bại.
Vương Lâm nhướng mày, chờ đối phương nói ra mục đích. Nếu đối phương đã nói ra chuyện sư huynh của hắn tính toán ra tương lai của Luyện Hồn tông hay một cái gì khác thì Vương Lâm sẽ không tin. Ánh mắt Độn Thiên lấp lánh, nhìn Vương Lâm có một chút điên cuồng, nói:
- Tuy sư huynh của ta thất bại, nhưng đúng vào lúc hắn chết thì ngươi cũng tới bên ngoài Luyện Hồn tông chúng ta.
Vương Lâm ngẩn người.
- Điều này chắc chỉ là trùng hợp, có lẽ là do lão phu cứ khư khư cố chấp. Nhưng tuổi thọ của lão phu cũng sắp hết, không thể đợi được nữa. Ta chỉ có thể đánh cuộc một lần, đánh cuộc ý cảnh của sư huynh không có thật bại mà là đưa ngươi đến đây. - Ánh mắt Độn Thiên có một sự khổ sở. Trong lòng lão thực ra vẫn biết tất cả chỉ là bản thân đang tự lừa dối mình mà thôi.
- Trước mắt, Luyện Hồn tông không có người nào nối nghiệp. Tuy ta có Hồn Phiên trong tay, chẳng hề ngại Chu Tước đến đây. Cho dù hắn tới, ta cũng dám cùng hắn đánh một trận, cho dù phải bỏ mình cũng chẳng sao. Nhưng nếu thế thì tất cả xong hết.hồn phiên chắc chắn bị Chu Tước lấy đi. Mà không có Hồn Phiên, Luyện Hồn tông chắc chắn sẽ chết.