- Độn Thiên!
Hai tiếng đó vọng vào tai của Vương Lâm, khiến cho ánh mắt hắn hơi sững lại. Nhưng vào lúc này, hắn cũng chẳng thể nghĩ được sâu xa mà toàn tâm, toàn ý cảm thụ linh lực trong cơ thể đang tăng lên. Linh lực cuồn cuộn từ mười hồn phách có màu vàng ánh tím chui ra ngoài. Sau đó, chúng theo những luồng ánh sáng mà chui vào trong cơ thể Vương Lâm, ầm ầm chảy trong kinh mạch của hắn.
Vương Lâm có cảm giác như lỗ chân lông toàn thân vào lúc này đang nới rộng, bức nốt một chút khí bẩn trong người ra ngoài.
Những cảm giác nhẹ nhàng giống như gió xuân thổi vào mặt khiến cho người ta có cảm giác sảng khoái.
Trong khoảng khắc, Vương Lâm cảm giác linh lực trong cơ thể đã đạt tới trạng thái bão hòa, không thể hấp thu thêm được nữa. Ngoại trừ ý cảnh, tu vi của hắn vẫn dừng chân tại Hóa Thần trung kỳ cho đến lúc này liền đột phá trung kỳ trở thành Hóa Thần hậu kỳ.
Đối với Vương Lâm mà nói thì uy lực ý cảnh của hắn vốn rất mạnh. Khi tu vi mới ở Hóa Thần trung kỳ đã có thể cùng với ý cảnh Tuyệt Tình của Hồng Điệp đánh một trận. Vào lúc này, ý cảnh của hắn tuy tuy không tăng tiếng, nhưng do linh lực tăng mạnh nên thực lực của hắn cũng mạnh lên theo.
Vào lúc này, cho dù hắn có gặp lại Hồng Điệp thì cũng dễ dàng hơn năm đó vô số lần. Trong mắt hắn, bây giờ, Hồng Điệp đã không còn sự uy hiếp.
Hai mắt Vương Lâm chớp chớp, nhìn hồn phách xung quanh mà trầm ngâm. Độn Thiên liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái, cười ha hả, nói:
- Tằng Ngưu đạo hữu. Phần đại lễ thứ ba này ngươi hấp thu có đủ hay không?
Vương Lâm cũng biết Độn Thiên cấp cho mình ba phần đại lễ chắc chắn không phải là chuyện đơn giản. Nhưng đến lúc này, mình đã nhận rồi thì cũng chẳng thể cự tuyệt. Cái việc giữa đường đổi ý, Vương Lâm không bao giờ làm. Nếu đã quyết định tương trợ thì bản thân tiếp nhận lễ vật cũng chẳng có gì hại.
- Tiền bối! Ta có thể hấp thu bao nhiêu thì hấp thu đúng không? - Ánh mắt Vương Lâm bình tĩnh, nhìn Độn Thiên lão tổ.
- Đúng thế! Phần đại lễ thứ ba này lão phu không hề keo kiệt. - Độn Thiên cười ha hả, nói một cách thoải mái.
Vương Lâm gật đầu nhắm hai mắt lại.
- Tiểu gia hỏa này! Bây giờ linh lực trong cơ thể hắn đã đầy. Cho dù hấp thu cũng không thể hấp thu nhiều lắm. - Không biết tại sao khi Độn Thiên nhìn thấy Vương Lâm nhắm mắt liền có một thứ cảm giác không ổn.
- Bổn tôn.chúng ta cùng nhau hấp thu. - Vương Lâm nhắm mắt, thầm kêu gọi.
Lời kêu gọi của hắn đã vượt qua khoảng cách. Vào lúc này, trong sơn cốc bên ngoài Tiên Di chi địa, bổn tôn của Vương Lâm chợt mở hai mắt.
Trên mi tâm bổn tôn, hai điểm màu tím đang không ngừng xoay tròn. Trên thực tế, bổn tôn và phân thân không hề lấy chủ hay phó để chi phối nhau. Phân thân là Vương Lâm mà bổn tôn cũng là Vương Lâm. Một phân thành hai, khi hai dung hợp làm một thì đó mới chính thực là Vương Lâm.