Đột nhiên, một người mặc trường bào màu xanh nhạt từ trong vòng tròn đỏ như máu bước ra. Bộ quần ào của người đó rất rộng, thân thể mới động đã lập tức tung bay. Sắc mặt người đó xám xịt, thoạt nhìn rất già nhưng lại có một đôi mắt rất sáng. Hắn liếc mặt nhìn Vương Lâm sau đó tay phải vung lên.
- Chín người các ngươi lui ra ngoài.
Một cái vung tay nhẹ nhàng nhưng lại tạo ra một nguồn lực rất mạnh tỏa ra xung quanh. Chín vị tu sĩ Hóa Thần đều cung kính, nương theo lực lượng đó mà biến mất.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, lộ ra một ý chí chiến đầu. Tu vi của lão, hắn tuy không thể nhìn thấu nhưng vẫn có thể khẳng định chắc chắn là Anh Biến kỳ.
- Tằng Ngưu tiểu hữu! Lão phu đã đợi cái ngày này hai năm rồi. - Ánh mắt của lão nhìn Vương Lâm có một chút kỳ dị.
Gần như ngay lập tức, Vương Lâm liền nhận ra đôi mắt đó chính là đôi mắt mà hôm qua hắn nhìn thấy. Việc đối phương biết được thân phận của mình, Vương Lâm cũng không cảm thấy kinh ngạc. Nếu Liễu Mi có thể tìm đến nơi này thì vị lão tổ Anh Biến kỳ của Luyện Hồn tông có thể biết được cũng không có gì lạ.
- Hôm nay, hai chúng ta gặp nhau. Trước tiên, ta tặng tiểu hữu một chút lễ vật rồi nói chuyện cũng không muộn. - Lão liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái thật sâu. Sau khi trầm ngầm một chút, tay phải chợt giơ lên chỉ về phía Luyện Hồn phong, thanh âm ôn hòa nói chuyện với Vương Lâm đột nhiên trở nên hung dữ, tỏa ra sát khí hết sức lạnh lẽo:
- Liễu Mi tiểu bối! Trong vòng mười tức hãy lăn ra khỏi phạm vi ngàn dặm của Luyện Hồn tông. Nếu không, cho dù ngươi là đệ tử Chu Tước, lão phu cũng giết như thường. Biến.
Trên Luyện Hồn phong, dáng người tuyệt đẹp của Liễu Mi chầm chậm bay lên, nét mặt đau đớn, cung kính nói:
- Tiền bối! Vãn bối có sư mệnh trong người. Mà ta cũng không chọc giận ngài. Ngài cần gì phải làm như thế?
Sắc mặt Vương Lâm vẫn như thường, nhưng trong lòng lại nhanh chóng phân tích tình hình trước mặt.
- Sáu tức! - Ánh mắt lão nhân bình thản nói.
- Tiền bối! Nếu vãn bối trở về như thế này, chắc chắn sẽ bị sư tôn trách phát. Nếu sư tôn hỏi, vãn bối chỉ có thể nói rõ. - Liễu Mi than nhẹ, mím môi nói.
- Bốn tức! - Ánh mắt lão nhân xuất hiện một tia sát khí. Tay phải chộp một cái vào khoảng không. Nhất thời ảo ảnh của một cây cờ lớn cao ba trượng xuất hiện trước mặt lão.
Từ trong ảo ảnh lá cờ có một thứ lực lượng không thể tưởng tượng nổi truyền ra. Lần đầu tiên, Liễu Mi biến sắc.
- Thập ức hồn phiên. - Nàng nhìn lão nhân chăm chú rồi cắn răng biến mất, rời khỏi Luyện Hồn tông.
Lão nhân cũng không để ý nơi Liễu Mi biến mất mà xoay người, ánh mắt nhìn Vương Lâm vẫn có một sự kỳ dị, cười nói: