Lão phu chờ ngươi đã lâu.
- Người này là.
Ánh mắt trong vòng sáng đỏ như máu biến mất. Vương Lâm trầm ngâm một lúc.
- Bây giờ, có ở lại Luyền Hồn tông nữa hay không cũng không còn quan trọng. Để Nguyên Thần hồi phục trừ khi có Linh đan diệu dược, nếu không chỉ có thể dưới uy áp rất mạnh mới có thể. Nói chung biện pháp không phải không có nhưng có chút nguy hiểm.
Vương Lâm nhìn về phía hai đỉnh Trừu Phách và Tỏa Thần, suy nghĩ một lúc rồi ánh mắt trở nên kiên quyết hơn. Thân thể hắn chợt động, hóa thành một đạo lưu quang. Trong nháy mắt hắn vọt lên khỏi Luyện Hồn phong mà bay về phía Trừu Phách phong.
Khi thân ảnh của hắn vọt qua, một nữ tử có vóc người nổi bật đứng ở một góc trên Luyện Hồn phong nhìn Vương Lâm chăm chú. Nàng than nhẹ một tiếng, lẩm bẩm:
- Khôi phục thật là nhanh. Muốn để trong lòng hắn có bóng hình của ta thì phải biết được trong tâm hắn có cái gì.Nhưng tiếp xúc mấy ngày, ta vẫn không thể nhìn thấu tâm của hắn. Vương sư huynh! Tâm đ*o của ngươi cuối cùng thì nó là cái gì.?
Vương Lâm hạ xuống Trừu Phách phong. Thần thức của hắn đảo qua liền tìm ra một cái động phủ. Thân ảnh của hắn giống như một tia chớp, vọt tới đó. Trong động phủ đó chính đệ tử có tu vi cao thâm nhất nếu không kể đến Đại Trưởng lão - Tô Kim Thế.
Vương Lâm vừa mới xuất hiện, Tô Kim Thế đang khoanh chân thổ nạp liền mở hai mắt, nét mặt có chút khó chịu.
Vương Lâm đứng trong động phủ của Tô Kim Thế, liếc mắt nhìn gã một cái rồi nói một cách bình thản:
- Ngươi có thể có được Trừu Phách ngọc giản?
Tô Kim Thế trầm mặc một chút rồi gật đầu. Hắn không nhìn được tu vi của đối phương, đồng thời cũng chưa gặp người này một lần nào. Nhưng nhìn quần áo người đó mặc, thì đó cũng là một người trên Luyện Hồn phong.
Ở Luyện Hồn tông, đệ tử của ba ngọn núi có thể trao đổi lẫn nhau. Nếu người nào có đủ bản lĩnh thì toàn bộ tam pháp Luyện Hồn cũng có thể có được.
Nhiều năm trước Tô Kim Thế đi qua Luyện Hồn phong đã có được một cái ngọc giản Luyện Hồn.
- Trừu Phách ngọc giản ta có thể cho ngươi. Chỉ có điều, ta có một cây Luyện Hồn phiên. Trên đó còn thiếu hơn ba trăm tử hồn là có thể trở thành Thiên hồn phiên. Ngươi xuất ra ba trăm tử hồn, ta sẽ cho ngươi xem. - Tô Kim Thế cắn răng nói.
Vương Lâm liếc mắt nhìn Tô Kim Thế một cái. Với thân phận của hắn chẳng cần phải đi cướp đoạt làm cái gì. Tay phải vỗ túi trữ vật, nhất thời một lá Thiên hồn phiên xuất hiện trên tay. Trên lá hồn phiên này có hơn hai ngàn tử hồn. Hắn rung nhẹ tay liền có ba trăm tử hồn bay ra.
Tay trái Vương Lâm chộp một cái, ba trăm hồn phách liền bị nắm lại thành một hạt châu màu đen to bằng nắm tay rồi ném cho Tô Kim Thế.
Tô Kim Thế cũng là một người thẳng thắn, lập tức lấy từ trong túi trữ vật ra một cái ngọc giản màu hồng, đưa cho Vương Lâm, nói:
- Sư huynh xưng hô thế nào?
- Thanh Mộc! - Vương Lâm cầm lấy ngọc giản, dụng thần thức đảo qua. Quả nhiên, trong ngọc giản có ghi chép làm sao có thể có được Sinh hồn và một loạt phương pháp làm thế nào có thể giữ cho nó không bị tiêu tán. Cuối cùng còn có phương pháp dùng Sinh hồn để luyện phiên.