Hình dạng của Kỳ Lân thú cùng với Lăng Thiên Hậu ở tiên giới có chút giống nhau. Chỉ trừ màu sắc là có sự khác biệt. Ngoài ra, hơi thở cũng không mạnh như của Kiếm tôn Lăng Thiên Hậu.
"Kỳ Lân tàn hồn!". - Vương Lâm nhìn chằm chằm vào con thú. Tay phải hắn giơ lên chộp vào khoảng không. Nhất thời, từng luồng khí đen từ bốn phương bay tới, ngưng tụ thành một thanh trường thương trong tay hắn.
Con Kỳ Lân màu vàng rống lên một tiếng. Bất chợt, một luồng ánh sáng màu vàng xuất hiện. Sau đó, nó lóe lên một cái rồi lao về phía Vương Lâm.
Trường thương trong tay Vương Lâm cũng run run, đâm ra một cái.
"Uỳnh".
Một tiếng nổ vang lên, linh mạch xung quanh xuất hiện vô số nhưng khe nứt. Vương Lâm lui lại hai bước. Luồng ánh sáng hóa thành một đốm sáng nhỏ rồi biến mất.
- Kỳ Lân Lăng Thiên Hậu tuy còn sống nhưng lại không thể truyền thừa, không thể thi triển pháp thuật. Còn chút tàn hồn trước mắt tuy yếu hơn nhưng lại có thể sử dụng pháp thuật, hiển nhiên là nó có sự truyền thừa.
Vương Lâm vỗ vào túi trữ vật một cán. Bất chợt hai cái chuông xuất hiện. Hắn phất tay một cái, hai cái chuông liền lóe lên lao về phía Kỳ Lân.
Kỳ Lân liền dựng đứng người. Hai chân trước của nó đạp mạnh một cái. Nhất thời, một tiếng nổ vang lên. Linh mạch xung quanh lập tức bị phá hủy. Một luồng lực oanh kích lan đến khiến cho cả hai cùng chao đảo, chậm lại thế công.
Vương Lâm hừ nhẹ một tiếng. Thân thể hắn thoáng động, trường thương trong tay run lên đâm mạnh về phía trước. Trong tiếng nổ ầm ầm, trường thương hóa thành một tia sáng màu đen xuyên qua cơ thể Kỳ Lân thú.
Con thú rít lên một tiếng kinh người. Từ chỗ bị trường thương xuyên qua, tản ra từng làn khí màu đen, hóa thành hồn phách của vô số người.
Vương Lâm chẳng nói chẳng rằng vỗ vào túi trữ vật. Nhất thời, hồn phiên liền xuất hiện. Sau khi hắn vung lên một cái, đám hồn phách liền bay về phía hồn phiên.
Kỳ Lân thú rống lên một tiếng thật to. Nhất thời, đám hồn phách bay ra lại bị nó hút vào trong cơ thể.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Tay phải của hắn vung lên một cái liền xuất hiện Hồn Tuyền. Sau đó bắt đầu đấu pháp cùng với Kỳ Lân thú để cướp đoạt hồn phách.
Hai cái chuông lập tức biến thành to, trong nháy mắt đã bao phủ quanh Kỳ Lân thú. Kỳ Lân thú cũng rít lên một tiếng, từ trong hai lỗ mũi của nó phun ra một làn khói đen, hóa thánh hai con tiểu Kỳ Lân thú mà đánh về phía hai cái chuông.
Tay phải Vương Lâm bắt quyết. Lập tức, từng đạo cấm chế bay ra xung quanh, rồi đồng loạt đánh về phía con thú, phong ấn nó vào bên trong. Sau đó, hắn thu hồi lại hai cái chuông.
Nhìn đám hồn phách đang tản ra từ trong cơ thể Kỳ Lân thú, Vương Lâm hừ nhẹ một tiếng, quát:
- Nghiệt súc! Nếu ngươi có bản lãnh của tổ tiên thì Vương Lâm không thể địch lại. Nhưng bây giờ, ngươi chỉ là một chút hồn phách còn sót lại mà ngưng tụ thì phá ngươi cũng chẳng có gì khó.