Ở dưới chân núi Luyện Hồn Phong, ánh mắt Vương Lâm dừng lại trên một chỗ núi đá. Sau khi nhìn kỹ, tay phải hắn điểm ra, lập tức một thanh phi kiếm từ trong túi trữ vật bay ra, phá không lao đi. Sau đó một lát, một toà động phủ thành hình.
Thân mình Vương Lâm khẽ động, bay vào trong động phủ, tuỳ ý đánh ra một đạo cấm chế, phong kín động phủ lại.
Bên trong động phủ, ánh mắt Vương Lâm dừng lại trên một vách tường trước mặt. Hắn sở dĩ chọn nơi này là vì khoảng cách từ đây đến linh mạch là gần nhất.
Tuy giờ phút này hắn không tiện hấp thu điên cuồng linh mạch phía trước nhưng lấy ra trong đó một chút cũng không ngại. Thân mình Vương Lâm chợt loé lên, biến mất tại chỗ. Khi hiện ra, hắn đã đứng ở bên cạnh linh mạch của Luyện Hồn Phong.
Sau khi khoanh chân ngồi xuống, thần thức Vương Lâm đảo qua, bỗng nhiên thần sắc hắn khẽ động.
Ở chỗ sâu nhất bên trong linh mạch của Luyện Hồn Phong tràn ngập một màn sương đen, ngăn cản thần thức của hắn thâm nhập vào. Một lượng lớn linh lực từ trong linh mạch biến thành dạng hình tơ bị màn sương đen chậm rãi hấp thu.
Khi thần thức của Vương Lâm đến bên cạnh màn sương đen này, hắn lập tức cảm nhận được từ bên trong truyền ra từng trận tiếng kêu thảm thiết thê lương, một đám hồn phách lúc ẩn lúc hiện.
- Cản trở thần thức?
Ánh mắt Vương Lâm chợt loé lên, lập tức cảm nhận được một đạo cấm chế bao phủ lấy màn sương đen.
Cấm chế này chính là nguyên nhân khiến thần thức hắn không thể thâm nhập. Vương Lâm nhìn kỹ trong chốc lát, bỗng nhiên hai mắt ngưng trọng.
- Đây là… Đây… Đây chẳng lẽ là thượng cổ hồn cấm!?
Nội tâm Vương Lâm chấn động.
Thượng cổ hồn cấm chính là một loại thượng cổ cấm chế ít gặp nhất. Cấm chế này không chỉ khó lường mà uy lực còn lớn hơn những cấm chế bình thường khác đến mấy lần.
Những cấm chế bình thường có thể so sánh với vật chết, cũng cần một một chìa khoá, một phương pháp cố định để mở ra.
Nhưng hồn cấm lại không như thế. Có thể nói nó như một sinh vật sống. Trên thực tế, toàn bộ cấm chế chính là một đạo hồn phách. Chẳng qua nó tồn tại dưới trạng thái cấm chế mà thôi.
Ánh mắt Vương Lâm chớp lên, trầm ngâm một lát, thân mình khẽ động, biến mất tại chỗ, xuất hiện ở bên cạnh thượng cổ hồn cấm.
Thân mình hắn vừa hiện ra, hồn cấm bên trong màn sương đen lập tức quay cuồng kịch liệt, hai đạo u quang từ bên trong bỗng nhiên sáng lên, đồng thời một tiếng rít gào của hồn phách từ bên trong rống lên.