Vương Lâm khi thấy pháp thuật này, trong nháy mắt liền lập tức nghĩ tới Cực Cảnh! Nhất thời hắn ngẩn ra, nhưng sau khi nhìn kỹ mới thấy thần thông này tuy có tương tự với Cực Cảnh nhưng hoàn toàn bất đồng.
- Tử chú thuật?
Vương Lâm trầm ngâm một chút, cuối cùng đoán được tên của pháp thuật này.
Năm đó khi ở tu ma hải, Cực Cảnh của hắn đã bị người khác nhận lầm là pháp thuật này. Từ đó Vương Lâm mới biết đến những chuyện liên quan tới pháp thuật này.
Tử chú thuật này tu luyện rất gian nan, Vương Lâm tu đạo năm trăm năm, đây mới là lần đầu hắn gặp.
Một người khác là một thiếu niên gầy gò, thấp bé. Thiếu niên này tu vi tuy chỉ là Kết Đan sơ kỳ nhưng lại có trực giác như dã thú, đối với bất cứ pháp thuật gì đều trước khi đối phương thi triển đã cảm nhận được pháp thuật dao động, nghĩ ra cách đối phó.
Nếu đối mặt với tu sĩ cao giai thì có lẽ trực giác sẽ không có tác dụng trọng yếu nhưng đối với tu sĩ cùng cấp bậc thì rõ ràng là đã chiếm ưu thế lớn, không chịu bất lợi gì.
Với định lực của Vương Lâm mà trong một khắc khi thấy thiếu niên này cũng không khỏi dâng lên một cảm giác ái tài, động tâm muốn thu đồ đệ. Nhưng cuối cùng hắn cũng bỏ qua.
Người thứ ba Vương Lâm có quen biết, chính là mãng hán trong động phủ số bảy trăm bốn mươi ba kia. Người này có một pháp bảo dạng bùa chú, sử dụng ra chém giết vô số. Khi chiến đấu với hắn, hễ là tu sĩ đối chiến với hắn đều bị hắn giết sạch.
Còn người cuối cùng hiển nhiên là Vương Lâm. Tất cả các trận đấu hắn đều chỉ hời hợt phất tay một cái là khiến đối phương hôn mê, do đó rõ ràng là khiến cho người khác chú ý.
Chẳng qua đây cũng là do Vương Lâm cố ý. Chỉ có khiến đối phương chú ý thì cuối cùng mới đạt được tư cách tiến vào nội môn, mới không khiến người khác quá ngạc nhiên.
Về phần Liễu Mi, Vương Lâm tin tưởng ngoài mục đích tiếp xúc với mình ra, chắc chắn có mục đích khác. Tuy rằng nàng không xuất hiện trong đại hội này nhưng nhất định sẽ có phương pháp tiến vào trong nội môn.
Ngày tháng qua mau, sau bảy ngày, một trăm đệ tử lọt vào vòng trong này lại tiếp tục đấu loại tàn khốc, cuối cùng chỉ còn lại bốn người.
Tình cờ chính là bốn người còn lại chính là bốn người được Luyện Hồn tông chú ý.
Một ngày nọ, Vương Lâm lên đài đấ. Hắn đứng trên đài, nhìn tu sĩ đối diện, khóe miệng nở nụ cười cổ quái.