Bốn phía lập tức yên tĩnh lại.
- Lưu Phúc Lâm đâu?
Lão giả quát hỏi. Hồi lâu vẫn không thấy ai đáp lời, hắn nhướng mày, cùng với hai người kia bay vào bên trong núi.
Lưu Phúc Lâm chính là nam tử trung niên vừa nổi lòng tham kia.
Về phần ba người lão giả là nội môn đệ tử của Luyện Hồn tông, đồng thời cũng là chấp sự ngoại vi của Luyện Hồn tông.
Ánh mắt Vương Lâm âm thầm lóe lên. Trong ba người này ngoài lão giả là Nguyên Anh sơ kỳ ra thì hai người khác đều là hậu kỳ.
Ba người bay vào trong núi, ít phút sau, lão giả mang theo sắc mặt khó coi bay ra. Ánh mắt hắn lộ ra một tia nghi hoặc nhưng sự khiếp sợ lại càng nhiều.
- Những ngoại vi đệ tử các người ~ bất luận kẻ nào cũng không được phép rời đi!
Ánh mắt lão giả lóe lên, quát lên sau đó vỗ túi trữ vật, lập tức một ngọc giản bay ra.
Ngọc giản vừa xuất hiện liền bay vút vào trong nội môn Luyện Hồn tông, lập tức biến mất.
Ngoại vi đệ tử hầu hết đều lộ vẻ hoảng hốt nhưng cũng có một số người chẳng thèm quan tâm, khoanh chân ngồi xuống. Vương Lâm là một trong số đó.
Hắn ngồi xuống dưới bóng một cây đại thụ, bắt đầu thổ nạp.
Lão giả sau khi phóng ngọc giản xong, ánh mắt lấp lánh, đảo qua người các ngoại vi đệ tử.
Hắn vừa cùng hai người đồng môn tiến vào bên trong ngọn núi, sau khi xem xét nhất thời kinh hãi. Linh mạch của ngọn núi này không ngờ đã bị phế toàn bộ. Nhất là sau khi tiến vào sâu bên trong linh mạch, chỉ vừa chạm vào là linh thạch vỡ tan. Hiển nhiên đây là do linh lực bị hấp thu trong chớp mắt gây nên.
Sự tình quá quỷ dị. Từ khi Luyện Hồn tông khai phái cho tới nay cũng chưa bao giờ gặp phải chuyện này.
Ánh mắt hắn đảo qua vài lần, cũng không dừng trên người Vương Lâm. Dưới con mắt của hắn, tu vi của Vương Lâm cũng chỉ là Trúc Cơ hậu kỳ mà thôi, chẳng có gì đáng chú ý.
Nguyên thần của Vương Lâm sau khi hơi khôi phục, trừ khi là tu sĩ Hóa Thần Kỳ, nếu không chẳng ai có thể nhìn thấu tu vi hắn.
Không lâu sau, từ trong nội môn Luyện Hồn tông có hơn mười đạo kiếm quang nhanh chóng bay ra. Trong nháy mắt lão giả liền bay tới gặp những người này. Ánh mắt họ đều lấp lánh hữu thần, tu sĩ Nguyên Anh kỳ trong đó có hơn năm người. Những người khác đều là Kết Đan trung kỳ.
Lại có một trung niên văn sĩ không ngờ tu vi đã đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ, mặc hắc bào, toàn thân tản ra khí tức âm lãnh, giống như có vô số oan hồn vờn quanh thân thể hắn vậy. Hắn vừa xuất hiện là khiến xung quanh lạnh lẽo hẳn lên.
Ánh mắt hắn như điện, lạnh lùng nhìn thoáng qua ngọn núi, cất tiếng nói:
- Sư đệ, ngươi truyền ngọc giản tới rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?
Lão giả lúc trước lập tức tỏ vẻ cung kính, nói:
- Tam sư huynh. Linh mạch trong ngọn núi này trong nháy mắt đã bị tiêu hao sạch, giờ đã trở thành phế mạch. Ta hoài nghi việc này có liên quan tới ngoại vi đệ tử.
Ánh mắt văn sĩ trung niên lóe lên, quát:
- Phong tỏa bốn phía, bất cứ kẻ nào có hành động khác thường, giết ngay!
Vừa nói hắn vừa nhìn lão giả một cái, nói:
- Sư đệ cùng ta lên núi gặp mặt tông chủ.
Nói xong thân thể hắn nhoáng lên, hóa thành một dải cầu vồng, bay thẳng vào Luyện Hồn tông nội môn.
Lão giả vội vàng theo sau. Hai người trong nháy mắt đã tiến vào bên trong nội môn.
Thần sắc Vương Lâm như thường, ánh mắt bình tĩnh. Hắn lạnh lùng nhìn thoáng qua những tu sĩ bên cạnh. Nếu bây giờ hắn ra tay, xuất Văn thú ra liền có thể thoát khỏi nơi đây trong nháy mắt. Chẳng qua không phải vạn bất đắc dĩ, hắn thật sự không muốn bỏ qua nơi tu luyện tốt như thế này.
Tuy rằng nguyên thần đã khôi phục một chút nhưng chưa hoàn toàn thu lại được. Hắn vừa rồi đã thử qua, phát hiện không thể lấy nghịch thiên châu ra. Trầm ngâm một chút, Vương Lâm liền không có hành động gì vội vã.
Giờ phút này chân trời đã hơi ửng hồng, ánh ban mai dần dần hé lộ, hơi ấm bao trùm mặt đất, ánh sáng xua đi màn đêm. Bốn phía dần dần sáng bừng lên. Lúc này, từ trong nội môn Luyện Hồn tông, văn sĩ trung niên kia bay ra.
Phía sau hắn là chín người. Chín người này đều mặc hồng bào, tuổi khác nhau nhưng có sự tương đồng là bên ngoài thân thể đều có một lượng lớn oan hồn vây quanh. Từ xa nhìn lại, dưới ánh mặt trời thân thể họ pháp ra từng trận khí tím đen, trông giống như ma diễm ngập trời vậy.
- Mọi người chia làm mười nhóm, chuẩn bị kiểm tra!
Ánh mắt văn sĩ trung niên âm trầm, quát.
Chín tu sĩ mặc hồng bào phía sau hắn chậm rãi tiến lên. Chín người đồng thời thi pháp, phất tay áo. Lập tức mất đạo hồng khí bỗng nhiên bay ra, rơi vào trên người mấy ngàn ngoại vi đệ tử. Tất cả ngoại vi đệ tử đều không tự chủ được, lập tức bị chia ra làm mười nhóm.