Vương Lâm thu lại ánh mắt. Hắn vừa nhìn đã nhận ra nữ tử này là người hắn chứng kiến trong cảnh hoàng hôn trước lúc bế quan.
- Nữ tử này nhìn hơi quen.nhưng ta không thể xác định, cuộc đời này chưa từng gặp người này.
Vương Lâm nhướng mày.
Năm đó Liễu Mi ở Huyền Đạo Tông vốn là một phân thân do thiên huyễn thuật sinh ra, hiển nhiên khác với bản thể. Hơn nữa năm trăm năm đồng ruộng hóa nương dâu, mặt mũi tướng mạo so với người mà Vương Lâm gặp trước đây có nhiều khác biệt.
Vương Lâm trầm ngâm một chút, không để ý tới nữ tử này nữa. Tuy rằng tướng mạo nữ tử này so với Hồng Diệp thì hơn hẳn một bậc nhưng còn xa mới sánh được với Lý Mộ Uyển, vẫn chưa thể lọt vào mắt Vương Lâm.
Thân thể hắn nhoáng lên, từ trên núi bay xuống, trong lúc bay vẫn nhìn về ngọn núi. Cuối cùng tới một gian động phủ ở phía dưới, ánh mắt hắn dừng lại.
Động phủ này cũng không có gì kỳ lạ, cũng không phải là nơi thấp nhất nhưng từ xa nhìn thấy trên đó viết số bảy.
- Hẳn là ở nơi này!
Thân thể Vương Lâm hạ xuống, đánh giá động phủ này vài lần.
Hắn trước kia tu luyện thổ nạp đã căn cứ cách phân chia ngụy linh nhãn để phán đoán ra vị trí của linh nhãn chính thức. Từ động phủ số bảy trăm bốn ba này là đã tới gần linh nhãn rồi.
- Bên trong có người.
Vương Lâm thấy tảng đá chắn cửa động đã bị hạ xuống, trầm ngâm một chút, trong lòng liền có chủ ý.
Hắn đang muốn trở lại động phủ thì động nhiên nam tử trung niên từ trong một căn phòng trên ngọn núi đi ra. Ánh mắt người này lóe sáng, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.
Trên thực tế, ngay khi Vương Lâm vừa xuất hiện thì người này đã để ý rồi.
- Thanh Mộc, ngươi lại đây!
Sắc mặt nam tử trung niên này không biểu hiện hỉ nộ, trầm giọng nói.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên một tia sát khí, thân thể nhoáng lên liền bay tới cách nam tử trung niên mười trượng.
- Trúc Cơ hậu kỳ đại viên mãn.
Đồng tử trong mắt nam tử trung niên thu lại, nội tâm kinh hoàng. Trực giác cho hắn biết, kẻ tên Thanh Mộc này rất quỷ dị! Lúc này chỉ mới qua mấy tháng, tu vi của hắn không ngờ lại tăng tiến kinh người. Lúc hắn mới vào đây mới chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ.
Sau khi gặp lại đã biến thành Trúc Cơ trung kỳ.
Lúc này gặp hắn lần nữa, không ngờ đã đạt tới Trúc Cơ hậu kỳ đại viên mãn. Nam tử trung niên mím môi. Trái tim hắn đập thình thịch, không chút di dự nghĩ tới chuyện lần sau gặp lại, kẻ này có thể đã đạt tới tu vi như mình, Kết Đan sơ kỳ!
- Trên người tên Thanh Mộc này nếu không có pháp bảo nghịch thiên gì thì hẳn là công pháp tu luyện phải cực kỳ huyền diệu!
Nam tử trung niên hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, mỉm cười nói:
- Thanh Mộc, sợ là lần sau gặp lại, ta phải gọi ngươi một tiếng đạo hữu rồi.
Vương Lâm liếc người này một cái, bình thản nói:
- Đâu có!
Trong mắt nam tử trung niên hiện lên vẻ bất thiện nhưng ẩn đi rất nhanh, sau đó nói:
- Thanh Mộc, nếu ngươi có thể Kết Đan tại nơi này, như vậy đại hội mấy tháng tới khả năng có thể trở thành nội môn đệ tử có thể tăng lên rất nhiều. Đến lúc đó nhớ thường xuyên trở về đây thăm ta.
Vương Lâm mìm cười nói:
- Đó là đương nhiên.chẳng qua động phủ hiện giờ của ta linh lực không đủ, không biết có thể đổi một gian khác không?
Nam tử trung niên ngẩn ra, có vẻ khó khăn nói:
- Những phòng có số từ bảy trăm trở lại cần phải được trưởng lão phê chuẩn. Nhưng nếu như thực sự ngươi muốn đổi thì ta có thể làm chủ một lần, giúp ngươi mời trưởng lão.
Vương Lâm lắc đầu, nói:
- Không cần phiền như vậy đâu. Ta chỉ cần động phủ bảy trăm bốn mươi ba kia thôi.
Ánh mắt nam tử trung niên sững lại, liếc về phía động phủ bảy trăm bốn ba một cái, cười ha hả, nói:
- Việc này thì quá dễ xử lý. Chẳng qua động phủ đó linh lực tuy cũng tốt nhưng cũng chưa phải là tốt nhất.
- Không sao!
Vương Lâm cười nói. Sau đó tay hắn phất lên, xuất ra ba khối trung phẩm linh thạch.
- Tại hạ nhiều lần làm phiền tiền bối như vậy, lần này xin biếu tiền bối một khối linh thạch này để thể hiện thành ý.
Nam tử trung niên sau khi tiếp nhận, trong lòng cười lạnh. Hắn thầm nghĩ lúc này không tiện, đợi đêm nay dù ngươi có biếu nhiều linh thạch hơn nữa cũng phải tra hỏi cho ra vì sao tốc độ tu luyện của ngươi lại nhanh như vậy!
Trong lòng hắn nghĩ vậy nhưng biểu hiện bên ngoài vẫn là cười ha hả, từ trong túi trữ vật xuất ra một khối ngọc giản, búng nhẹ lên đó một cái. Một đạo linh quang bay ra, dưới cái điểm của nam tử trung niên lập tức lóe lên, bay vào trong động phủ số bay trăm bốn mươi ba.
Sau đó một lúc, một người mặc hắc y từ trong động phủ bay ra. Khuôn mặt hắn đầy thịt, trông như một tên đồ tể chứ không giống một tu sĩ. Thân thể hắn hạ xuống cách nam tử trung niên mấy trượng, hai mắt trợn trừng, ôm quyền nói: