Cho dù là tu sĩ Nguyên Anh kỳ nếu thấy được cũng lao tới cướp đoạt.
Tu luyện ở chỗ này tốc độ bọn họ sẽ đề cao rất nhiều.
Vương Lâm đắm chìm trong thổ nạp, quên cả thời gian. Bên ngoài thân thể hắn hiện giờ đang bị bao phủ bởi một tầng sương linh lực dày đặc.
Linh lực nồng đậm tới một mức nhất định, nếu không di động sẽ ngưng kết thành một tầng sương màu lam nhạt. Lúc này trong động phủ này trên mặt đất của tràn ngập ánh sáng màu lam, trong cực kỳ mỹ lệ.
Sương mù do linh lực tạo thành trên người Vương Lâm ngày càng nhiều, bao trùm toàn thân, giống như là khoác một chiếc áo ánh sáng màu lam. Chẳng qua vết sẹo trên mặt hắn lúc này dày đặc, trông cực lỳ dữ tợn, khiến cho người ta phải kinh hãi.
Trong cơ thể Vương Lâm, linh lực chậm rãi tích lũy, ngưng tụ dần dần. Đồng thời trà ý cảnh và phong ấn dưới tác dụng của linh lực này cũng càng trở nên vững chắc, so với lúc bắt đầu đã chắc chắc hơn gấp mấy lần.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, Vương Lâm đã bế quan hai tháng.
Trong hai tháng này, thân thể Vương Lâm không hề cử động. Hắn dường như tận dụng tất cả thời gian để đề cao tu vi của bản thân.
Chẳng qua tu vi càng về sau lại cần càng nhiều linh lực, tốc độ cũng càng ngày càng chậm. Trong hai tháng hắn chỉ mới đạt tới Trúc Cơ hậu kỳ mà thôi, còn cách Trúc Cơ đại viên mãn một khoảng nhất định.
Ba khối cực phẩm linh thạch cũng đều hỏng cả. Vương Lâm cũng đau lòng. Loại phương pháp dùng cực phẩm linh thạch phối hợp với linh lực để tu luyện này hắn cũng không muốn dùng nhiều.
Một ngày nọ, hai mắt Vương Lâm mở ra, nhìn vào trận pháp trên mặt đất, trầm ngâm một chút. Hắn vỗ tay phải xuống, lập tức trận nhãn lộ ra.
- Linh lực nơi này không đủ, nếu có thể lấy linh lực trực ếp từ ngụy linh nhãn này thì hẳn là đủ để Kết Đan!
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, nhìn chằm chằm vào tiểu trận bên trong trận nhãn, cẩn thận nghiên cứu.
Trận pháp thực tế là một loại biểu hiện của cấm chế. Vương Lâm nghiên cứu cấm chế đã tới mức lô hỏa thuần thanh. Giờ đây cẩn thận nghiên cứu liền phát hiện ra điểm mấu chốt.
Hai tay hắn bắt quyết, điều động linh lực trong cơ thể. Hai tay nhanh chóng biến ảo trước cơ thể. Một loạt cấm chế hình thành trong tay hắn. Dần dần trên trán Vương Lâm lấm tấm mồ hôi. Hai tay hắn càng lúc càng nhanh, cuối cùng hình thành một đạo tàn ảnh.