Lỗ hổng vừa xuất hiện, lập tức một cỗ linh lực không lồ từ trong tiên ngọc chạy khắp cơ thể Vương Lâm. Đồng thời một mảnh nhỏ nguyên thần trong cơ thể hắn rung động, chậm rãi thu lại. Tuy rằng chưa khôi phục nhưng cũng không tiêu tan nữa.
Vương Lâm lập tức ngồi xuống, nhắm hai mắt tĩnh tọa.
Ba ngày sau, bầu trời đen kịt, tuyết rơi dày đặc, bao trùm cả ngọn núi. Từ xa nhìn lại, cả ngọn núi bị tuyết phủ trông cũng không khác gì ngọn núi tuyết.
Những bông tuyết rơi xuống đến cách người Vương Lâm hơn ba thước đều bị hòa tan. Dần dần bên cạnh Vương Lâm hình thành một vòng tròn nước.
Vết sẹo trên mặt hắn đã không còn nghiêm trọng như trước nữa mà đã bớt rất nhiều.
Hai mắt Vương Lâm mở ra, lấp lánh hữu thần.
- Vết sẹo tiêu tan một phần mười, phong ấn cũng lơi lỏng. Tu vi ta đã khôi phục tới Trúc Cơ sơ kỳ. Nhiều pháp bảo trong túi trữ vật giờ đã có thể miễn cưỡng sử dụng. Hơn nữa còn có Văn thú, chỉ cần không gặp phải tu sĩ Hóa Thần kỳ là sẽ không có gì nguy hiểm nữa.
Chẳng qua vừa rồi nuốt khối tiên ngọc kia đã khiến thân thể khó có thể thừa nhận, nếu tiếp tục nuốt thêm thì sợ rằng còn chưa phá được phong ấn thì bản thân mình đã hóa thành tro bụi.
Hiện giờ chỉ còn cách nhanh chóng đạt tới Kết Đan, sau đó lại nuốt thêm một khối tiên ngọc xem có thể nhân cơ hội phá giải thêm vết sẹo và phong ấn không.
Chẳng qua cực phẩm linh thạch dù sao cũng có hạn. Nếu cứ tiếp tục thế này thì cũng không phải kế sách lâu dài. Giờ cần phải tìm được một nơi có linh lực sung túc tu luyện, an tâm tu luyện, vô luận thế nào trong chín năm cũng phải khôi phục tu vi!
Vương Lâm trầm ngâm một chút, ánh mắt lóe lên, thân thể liền cưỡi Văn thú rời đi.
Văn thú kêu lên một tiếng vui mừng, nâng Vương Lâm bay lên.
Vương Lâm cúi đầu nhìn Hỏa Vân trại này một cái. Sau khi giết chết hán tử mặt sẹo, sự tức giận trong lòng hắn cũng vơi đi một nửa. Hắn vỗ cái đầu to lớn của Văn thú một cái, thân thể nó liền nhoáng lên, gầm thét lao đi.
- Chậm thôi!
Vương Lâm biến sắc. Tu vi hắn mới chỉ khôi phục tới Trúc Cơ sơ kỳ, không thể chịu nổi tốc độ tương đương với Nguyên Anh hậu kỳ khi Văn thú toàn lực phi hành.
Văn thú lập tức ủy khuất bay chậm lại. Chầm chậm phi hành.
Ngồi trên lưng Văn thú, Vương Lâm lấy bản đồ ngọc giản nhìn kỹ, sau đó ánh mắt hướng về phía nam. Nơi đó là Luyện Hồn tông của Bì Lô quốc.