Đó là một bộ hài cốt.
Nhìn bề ngoài thì đây hẳn là một nữ tử. Hài cốt của nàng lại ở trong một tư thế quỷ dị, bị hàng loạt những cây đinh màu đen đóng xuống.
- Lấy ba khối cực phẩm linh thạch để phong ấn một bộ hài cốt. Cái giá này lớn thật!
Vương Lâm liếc mắt một cái liền nhận ra tác dụng của trận pháp này là phong ấn.
Chỉ lại ngón tay phải của bộ hài cốt này đâm sâm xuống.
Trầm mặc một chút, Vương Lâm cũng không dám khinh thường vọng động mà bơi lên phía trên, định rời đi.
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên từ trong túi trữ vật của Vương Lâm lóe ra hoàng mang kịch liệt. Một lực lượng mạnh mẽ từ trong túi trữ vật truyền ra. Đây là lần đầu tiên trong đời Vương Lâm gặp hiện tượng này. Vật nằm trong túi trữ vật lại có thể tự động, không bị khống chế mà thoát ra.
Chỉ thấy bức tranh mà năm đó Vương Lâm vô ý lấy được, vẫn không thể nghiên cứu thấu triệt, thậm chí không thể sử dụng bỗng nhiên từ trong túi trữ vật lao ra.
Ánh mắt Vương Lâm sững lại. Cuốn tranh này năm đó vừa xuất hiện đã khiến cho lão giả lưng gù của Tiên Di tộc động dung. Sau lần đó hắn phân tích, vật này hẳn ẩn chứa bí mật rất lớn.
Giờ phút này bức tranh bay ra, chậm rãi mở ra. Một tấm màn màu đen mang theo những âm thanh chấn động linh hồn từ trong đó bay ra.
Cùng lúc này, bộ hài cốt trong trận pháp kia tản mát ra những trận ánh sáng màu tím. Nhất là bộ mặt của hài cốt, ánh sáng càng dày đặc.
Dần dần một quầng sáng tím lớn bằng nắm tay từ từ tụ lại trên bộ hài cốt, sau đó nhanh chóng bị hút vào trong bức tranh, biến mất không còn thấy tăm hơi.
Hài cốt lập tức vỡ vụn, hóa thành một đám bụi đen kịt, hòa vào trong nước, lặng xuống đáy thủy lao.
Sự việc diễn ra cực nhanh. Bức tranh hút xong quầng sáng liền chậm rãi khép lại, chầm chậm rơi xuống. Vương Lâm chụp một cái, cầm bức tranh trong tay, hơi do dự nhưng cũng không tiếp tục thăm dò mà lao nhanh ra khỏi mặt nước.
Sau khi ra khỏi mặt nước, vẻ mặt Vương Lâm đầy nghi hoặc, cầm bức tranh trầm ngâm một hồi, sau đó chậm rãi mở ra.
Chỉ thấy bên trong bức tranh vốn đen kịt giờ lại có một ấn ký màu tím, lóe lên không ngừng, nếu nhìn không kỹ thì khó có thể phát hiện ra.
Một lúc lâu sau, Vương Lâm nhướng mày. Bức tranh này hắn vẫn không thể tìm hiểu được rõ ràng. Nếu nói nó là trọng bảo thì vì sao năm đó lại rơi vào tay một tu sĩ Kết Đan kỳ.