Tôn Thái lập tức cảm nhận được lực hút khổng lồ kia, thân mình không tự chủ được, hướng về phía lốc xoáy bay đi. Lão cắn răng, tiên lực trong cơ thể không giữ lại chút nào, điều động xuất ra, điểm vào hư không một cái. Một cỗ quan tài đỏ từ trong hư không xuất hiện.
Tôn Thái đưa một chưởng chụp lên phía trên quan tài. Ầm một tiếng, quan tài vỡ vụn, một khối thi thể đồng tử từ trong quan tài bay ra.
- Chuyển!
Lão tổ Cự Ma tộc lại hét lớn, gân xanh trên mặt lão nổi càng nhiều, thân thể lão không tự chủ được run rẩy. Bản lãnh của lão không đủ, sử dụng thiên phú thần thông khiến cho thân thể bị hao tổn rất lớn, chỉ có thể duy trì một lúc.
Lốc xoáy lập tức chuyển động với tốc độ điên cuồng. Tôn Thái rên thảm một tiếng, thân mình không tự chủ được bay vào bên trong lốc xoáy. Mắt lão lộ vẻ không cam lòng, quát to :
- Ma đồng, giết hắn!
Đồng tử kia lập tức mở hai mắt, lộ ra ánh sáng yêu dị. Đạp chân một cái, đi đến trước người lão tổ Cự Ma tộc với một tốc độ không thể tin nổi, so với phép thuấn di còn nhanh hơn rất nhiều lần.
Lão tổ Cự Ma tộc trơ mắt nhìn nhìn đồng tử kia đưa một chưởng vào ngực lão. Lập tức, một luồng lực đạo hủy diệt tấn công vào trong cơ thể hắn.
Hắn phun ra một ngụm máu to, nguyên thần lập tức bị đánh bật ra, túi trữ vật cũng nhanh chóng bị cuốn ra. Thân thể hắn hạ xuống, bị đồng tử kia đá một cước, trên ngực xuất hiện một hố lớn rất sâu.
Chỉ có điều, thân ảnh Tôn Thái bên trong lốc xoáy cũng chìm dần vào trong, truyền ra một tiếng gầm rú không cam lòng, dần dần biến mất.
Thiên phú thần thông của Cự Ma tộc lấy bản lãnh hiện tại của lão tổ mà thi triển, cũng không có uy lực đả thương người khác, nhưng có thể đem người được chỉ định thông qua thiên phú thần thông tống xuất ra khỏi Chu Tước Tinh, đưa đến một ngôi sao rất xa trên bầu trời.
Tôn Thái theo cơn lốc xoáy, biến mất hoàn toàn.
Giữa không trung chỉ còn lại đồng tử kia. Một lát sau, hướng về nguyên thần của lão tổ Cự Ma tộc đuổi theo.
Lão tổ Cự Ma tộc không bắt được Vương Lâm không cam lòng, nổi giận gầm lên một tiếng, cắn răng bay nhanh mà đi. Đồng tử kia tốc độ cũng cực nhanh, đuổi theo không bỏ qua. Trong nháy mắt, thân ảnh hai người biến mất ở phía chân trời.
Vương Lâm nhẹ nhàng thở ra, gắng gượng đứng lên, tập tễnh đi về hướng đám cây phía ngoài. Từ bước chân của hắn, hắn có thể cảm thấy rõ ràng bản lãnh của chính mình càng ngày càng yếu, linh lực càng ngày càng ít.
Ý cảnh của Lý Nguyên Phong và phong ấn của Tôn Thái gần như kết hợp một cách hoàn hảo, khóa chặt hắn vô cùng gắt gao. Trên mặt hắn, những vết lá trà ngày càng dày đặc, cuối cùng sinh trưởng ở trên mặt hình thành những vết sẹo.
Những vết sẹo này chằng chịt có quy tắc, tạo thành một hoa văn kỳ dị, hoa văn này chính là phong ấn của Tôn Thái.
Vương Lâm cười khổ, vật vã đi hồi lâu. Toàn thân hắn như bị một quả núi lớn đè ép, bước từng bước khó khăn. Đến khi ra khỏi rừng rậm, linh lực mỏng manh trong cơ thể hắn toàn bộ tiêu tan, không còn lại chút nào.
Thương thế trên thân thể dĩ nhiên rất nặng, nhất là trong ngũ tạng truyền ra từng cơn quặn đau, nguyên thần suy yếu sắp tiêu tan. Sau khi ra khỏi rừng rậm, thoáng thấy ánh mặt trời, Vương Lâm ngẩng đầu, từng cơn hư nhược truyền đến, trước mắt tối sầm, ngã trên mặt đất.
Sau trận chiến giữa Vương Lâm và Hồng Diệp, cái tên Tằng Ngưu, pháp bảo hắn sử dụng đã bị sứ giả của các tu chân quốc bên ngoài âm thầm ghi nhớ, sau khi trở về nước liền lập tức loan tin.
Dù là Cấm Phiên hay bảo kiếm, Xạ Thần Xa, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn đã trở thàng đề tài nóng hổi của hầu hết các tu sĩ trên Chu Tước tinh.
Cái tên Tằng Ngưu đã trở thành đệ nhất chỉ dưới Anh Biến kỳ.
Đồng thời trên Chu Tước sơn truyền ra thông tin, Hồng Diệp sẽ bế quan trăm năm, tìm cách đột phá Anh Biến kỳ. Đối với việc này chưa từng có người nào hoài nghi. Hồng Diệp sau trận chiến đó có điều lĩnh ngộ, bế quan là chuyện đương nhiên.
Chẳng qua sau khi mọi chuyện chấm dứt, Tằng Ngưu lại mất tích!
Chưa từng có người nào biết hắn. Chỉ biết Tằng Ngưu trên đường tới Chu Tước sơn nhận lệnh thì biến mất.
Việc này nhất thời liền gây nên sóng gió to lớn vô cùng. Từ Chu Tước sơn, lão quái có danh xưng Chu Tước dừng bế quan đi ra, nhìn về phía cực bắc của Chu Tước đại lục.
Ba ngày trước, ở nơi đó truyền tới pháp lực ba động. Rõ ràng là đã có hai tu sĩ Anh Biến kỳ giao chiến ở đó.
Ngoài ra hắn còn cảm nhận được thần thông thiên phú của Cự Ma tộc.
Chu Tước tu vi mặc dù chưa đạt tới mức như thần nhân, có thể biết hết mọi chuyện. Chẳng qua lướt qua lượng tin tức khổng lồ trong khắp Chu Tước quốc, hắn liền hiểu chuyện của Tằng Ngưu lần này là do Tuyết Vực gây ra, Cự Ma tộc cũng tham dự.