Linh lực trong cơ thể Vương Lâm nhờ sự trợ giúp của Sất Hổ đã được khôi phục. Hắn lập tức bay nhanh chạy trốn. Đối với mối thâm tình cứu giúp của Sất Hổ, hắn mãi khi tạc trong tim!
Trong lúc bay đi, Vương Lâm đưa tay phải điểm thử vào giữa lông mày một cái, lập tức thầm than. Đối phương không biết bày ra cái trận pháp gì, chẳng những không thể xé mở không gian mà phép thuấn di cũng không thể sử dụng. Tiến nhập vào không gian thiên nghịch cũng bị một tầng lực đạo cản trở, trong thời gian ngắn không thể tiến vào.
Trận pháp này vô cùng kỳ diệu. Trên thực tế không chỉ có Vương Lâm không thể thuấn di, mà chính người bày ra trận pháp là lão tổ Cự Ma tộc cũng không thể thuấn di trong này.
- Tiên kiếm bị đoạt… Hôm nay nếu có thể thoát khỏi nơi này, ngày sau nhất định sẽ cướp về!
Trong mắt Vương Lâm lộ ra một tia hận ý.
Nhưng đúng lúc này, người đàn ông trung niên của Tuyết Vực kia thân ảnh như tia chớp, phá không truy kích. Gần như trong chớp mắt hắn đã đuổi theo Vương Lâm, lạnh giọng nói :
- Ngươi chạy không thoát đâu, để lão phu đưa ngươi về trời!
Người này nâng tay phải lên, ngón tay cái nhấn xuống dưới một cái. Lập tức một luồng lực đạo mạnh mẽ từ bên trên hiện ra. Khi đến sát bên trên thân thể Vương Lâm, liền có một luống ý cảnh khủng khiếp gào thét mà đến.
Ý cảnh này là một luồng hương khí. Hương khí này bắt nguồn từ trà hương, đem cả thể xác và tâm hồn nhập để thưởng thức trà, từ đó cảm ngộ nhân sinh, lấy trà làm bạn.
Sinh tử luân hồi ý cảnh của Vương Lâm lập tức xuất hiện. Đối mặt với đại thành ý cảnh của một tu sĩ Anh Biến Kỳ, hiển nhiên hắn không thể chống cự. Trong chốc lát, hắn liền phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt uể oải, nguyên thần lại bị thương.
Thân mình Vương Lâm từ giữa không trung hạ xuống, ngã trên mặt đất.
Trên mặt hắn xuất hiện hàng loạt những dấu ấn hình lá trà. Những dấu ấn này lóe lên không ngừng, mỗi một lần lóe lên, thân thể Vương Lâm lại yếu đi một phần, nguyên thần cũng dần dần tiêu tan.
Lúc này, lão tổ Cự Ma tộc đuổi theo tới nơi, cúi đầu liếc mắt nhìn Vương Lâm trên mặt đất một cái.
- Thật là mất thời gian. Sau khi giết hắn, lão phu còn có chuyện quan trọng. Lý đạo hữu, hãy động thủ đi.
Người đàn ông trung niên ánh mắt chợt lóe, mỉm cười nói :
- Ngươi không muốn ra tay, chẳng lẽ là sợ Chu Tước Sơn truy cứu. Thôi, việc này là do ta khởi xướng, để ta ra tay!