Người đàn ông trung niên kia không nhanh cũng không chậm lại khẽ thổi nước trà, uống một ngụm, tiện tay buông chén trà đứng lên, lắc đầu nói :
- Bản Tông chủ không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay thì sẽ không vì ngươi là Hóa Thần Kỳ mà lơi lỏng cảnh giác. Tằng Ngưu, giờ thì ngươi chết chắc rồi.
Thân mình hắn khẽ động, bay về phía trước rất xa, theo sau Vương Lâm.
Tốc độ Vương Lâm rất nhanh, tốc độ người này cũng rất nhanh. Hắn cũng không nóng nảy đuổi theo mà vẫn ở phía sau giống như mèo vờn chuột.
Đáy lòng Vương Lâm càng thêm âm trầm. Tay phải hắn vỗ túi trữ vật, lập tức lấy ra một ngọc giản. Linh lực vừa phun, ngọc giản lập tức phát ra một ngọn lửa lam, trong nháy mắt bị thiêu đốt, tiêu tan không còn.
- Tôn Thái, hãy mau đến!
Trong lòng Vương Lâm thầm than.
Không lâu sau, thân mình hắn bỗng nhiên dừng lại. Ở phía trước hắn, có ba người đang đứng.
Ba người này toàn bộ đều mặc hắc bào, che kín khuôn mặt. Một người trong đó tiến về phía trước một bước, lập tức giữa đất trời truyền đến một luồng áp lực khổng lồ.
- Lại là Anh Biến!
Trong lòng Vương Lâm chua xót.
Lúc này, người đàn ông trung niên kia cũng đã đuổi tới, ở ngoài trăm trượng, cười nói :
- Anh bạn trẻ Tằng Ngưu, không cần chạy nữa, đến lúc rồi!
Nói xong, hắn nâng tay phải lên, hướng về Vương Lâm điểm một cái. Lập tức một luồng gió xoáy từ phía trước người này xuất hiện, mang theo tiếng gào thét hướng về Vương Lâm tấn công.
Vương Lâm nhanh chóng thoái lui, tay phải rút kiếm, tiên kiếm trong tay chém về phía trước một nhát. Kiếm quang gào thét điên cuồng lóe ra. Luồng gió xoáy kia chấn động, tiêu tan một chút. Kiếm quang xuyên thấu lốc xoáy, hướng về người đàn ông trung niên phóng nhanh tới.
Người đàn ông trung niên ánh mắt lộ ra vẻ trào phúng, đưa bàn tay to ra phía trước. Lập tức kiếm quang kia bị hắn nắm trong tay, nhấn xuống, tan biến hoàn toàn.
- A?
Người đàn ông trung niên có chút kinh ngạc. Toàn bộ tay phải của hắn lúc này hơi run lên.
Vương Lâm lại than thầm trong lòng. Bản lãnh bị hạ thấp, linh lực hỗn loạn. Sau khi nguyên thần bị hao tổn, uy lực của tiên kiếm cũng không thể phát huy được như trong trận chiến với Hồng Điệp.
Vương Lâm cắn răng, lại xoay người bỏ trốn.
Đúng lúc này, Anh Biến tu sĩ mặc hắc bào kia hừ nhẹ một tiếng. Thân mình hắn khẽ động, nhanh như sấm sét, nháy mắt liền đuổi theo Vương Lâm, nhẹ nhàng vỗ vào phía sau hắn một cái.