Hai mắt Liễu Mi lộ ra vẻ trầm tư, hồi lâu sau, gật gật đầu, hạ giọng nói :
- Đệ tử có một chút ấn tượng, nhưng không sâu sắc lắm.
- Tên Tằng Ngưu đó là Vương Lâm.
Liễu Mi trong mắt không có một chút biểu hiện nào, chỉ im lặng gật đầu, không nói gì.
- Nguyên bản mà ta chuẩn bị cho ngươi chính là Chu Dật của Ngũ Tông. Kẻ này có si tình ý cảnh mà thế gian hiếm thấy. Nếu như ngươi có thể lưu lại thân ảnh vào bên trong đạo tâm của hắn, đem si tình ý cảnh chuyển sang cho ngươi… Đáng tiếc… Người này lại mất tích ở tiên giới.
Liễu Mi trầm mặc.
- Hôm nay ngươi hãy xuất quan, ngươi và tên Tằng Ngưu kia sẽ sớm gặp nhau. Khi ngươi tiếp xúc với hắn, bất kể là dùng biện pháp nào cũng phải lưu lại thân ảnh bên trong đạo tâm của hắn, lấy người này làm lò luyện. Đến khi ý cảnh của ngươi đại thành là lúc phá lò , sinh tử luân hồi ý cảnh của hắn cũng sẽ bị ngươi nắm giữ. Từ đó, ngươi so với Phong nhi càng có nhiều cơ hội hơn để tiếp nhận danh hiệu Chu Tước!
Lão già liếc mắt nhìn Liễu Mi một cái, nói.
Liễu Mi thầm than, cắn môi, trở nên trầm mặc.
- Ô? Ngươi không muốn?
Lão già trong mắt lóe lên một tia màu đỏ, không giận nhưng oai nghiêm.
- Đệ tử xin vâng lời!
Liễu Mi hạ giọng nói.
Lão già ngẩng đầu nhìn về phía xa xa. Ánh mắt hắn như có thể xuyên thấu hang động, xuyên thấu khoảng cách, nhìn vào một lão già đang gặm chân gà bên trong một tu chân quốc cấp một.
- Sư đệ, trong bốn người ngươi chọn, Tằng Ngưu là kẻ yếu nhất, ta sắp đặt như vậy, chắc ngươi cũng không để ý!
- Lão phu sắp sửa lại bế quan, hy vọng lần tới xuất quan, ngươi sẽ thành công.
Sau hồi lâu, lão già thu hồi ánh mắt, hồng quang chợt lóe, biến mất bên trong hang động.
Liễu Mi đứng lên, quần áo mỏng manh bó sát cơ thể, nổi bật lên một dáng người tuyệt hảo. Nàng than nhẹ một tiếng, ra khỏi hàn đàm, khẽ vung tay phải lên, trên thân thể nàng dâng lên một làn sương trắng. Sau khi sương mù tiêu tan, lộ ra bên trong là một tuyệt đại giai nhân.
Khoác trên người một chiếc áo hoa màu hồng nhạt, bên ngoài là một chiếc áo mỏng màu trắng, lộ ra đường cong duyên dáng trên cổ và còn thấy rõ cả xương quai xanh. Chiếc quần vải như ánh trăng tinh khiết trôi qua trôi lại trên mặt đất, kéo dài hơn ba thước.
Ba nghìn sợi tóc đen được dây cột tóc bó lại, đồng loạt rũ xuống trước ngực. Da thịt như tuyết, hai bên gò má ẩn hiện sắc hồng tạo nên một vẻ yểu điệu quyến rũ làm lay động lòng người. Cả thân hình vừa giống như một con bướm theo gió bay lượn giữa không trung, lại vừa giống như băng tuyết thanh tao trong suốt… … Nàng chính là Liễu Mi, so với năm đó càng thêm xinh đẹp, càng thêm động lòng người.