Chân thân Hồng Điệp phun ra một ngụm máu tươi, nguyên thần lập tức bị thương. Chỉ có điều hận thù trong mắt không tự chủ được đã bị thay thế bằng một ánh nhìn minh ngộ.
Nguyên thần Vương Lâm trở lại bên trong cơ thể, dưới cơn chấn động, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Cuộc chiến ý cảnh này nhìn như nhẹ nhàng nhưng thực chất lại hung hiểm tột bậc.
Trong tuyệt tình chi cảnh của Hồng Điệp, lúc tuệ kiếm chém xuống là lúc nguyên thần của Vương Lâm đã bị thương. Nếu bản lĩnh của hắn không vượt qua Hóa Thần Trung Kỳ, cảm ngộ sinh tử ý cảnh càng sâu, chắc chắn sẽ rơi vào kết cục nguyên thần bị phá diệt.
Mặc dù là hiện tại, sinh tử ý cảnh của hắn cũng chỉ có thể miễn cưỡng vượt qua Hồng Điệp một cái đầu, bởi vì Hồng Điệp nói chính xác, luân hồi thiên đạo vốn ứng với vô tình.
Chỉ có điều vô tình và tuyệt tình, tuy chỉ khác nhau một chữ, nhưng khác biệt vô cùng lớn. Cho nên lúc này đây, trong cuộc chiến ý cảnh này, Vương Lâm đã thắng.
Thực ra, đối với người tu đạo mà nói, cái gọi là tranh giành ý cảnh chính là kiểm chứng lẫn nhau.
- Ta hiểu rồi!
Hai mắt Hồng Điệp lóe lên ánh sáng khác lạ, thì thào tự nói. Sau đó, ánh mắt chợt lóe nhìn Vương Lâm. Hận ý trong hai mắt tiêu tan hoàn toàn, khôi phục lại vẻ tuyệt tình lạnh như băng như lúc mới gặp Vương Lâm trước khi vào tiên giới.
Vương Lâm trong lòng quyết định, Hồng Điệp này tư chất lạ thường, không ngờ trong trận chiến ý cảnh này đã lĩnh ngộ ra điều gì đó. Nữ tử này phải giết chết, nếu không sau này chính mình sẽ không ngày nào được yên thân.
Thân mình Vương Lâm khẽ động, tay trái vỗ túi trữ vật, lấy ra một Cấm Phiên cầm trong tay. Cấm Phiên run lên, vô số cấm khí gào thét xuất ra, hình thành một cây trường thương màu đen phía trước người hắn.
Theo sự ngưng tụ của cấm khí, từng trận tiếng bang bang từ trong truyền ra, thanh âm càng lúc càng lớn, càng ngày càng dày, cuối cùng gắn kết lại thành một mảnh, phát ra khí tức hùng mạnh.
Toàn bộ cấm khí ngưng tụ vào bên trong cây thương. Đây là biểu hiệu mạnh nhất của Cấm Phiên sau khi có chút thành tựu.
Trường thương run lên, Vương Lâm lao nhanh tới, tiên kiếm trong tay hướng về phía sau đột nhiên vung lên. Kiếm quang gào thét phóng tới.
- Ầm!
Người khổng lồ kia gào lên một tiếng, giậm chân xuống đất một cái, thân mình bay lên trời. Hắn đang muốn xuất quyền đánh ra thì trường thương của Vương Lâm đã hướng vào Hồng Điệp ở giữa lông mày của hắn nhanh như chớp đâm tới. Người khổng lồ thét lớn đưa tay trái ra đỡ.
Nhưng kiếm quang theo sát phía sau điên cuồng chém xuống.
- Ầm!
Người khổng lồ rống lên bi thảm, tay trái hạ xuống, sau đó không tự chủ được buông cây trường thương ra, cây thương lập tức đâm vào người hắn. Nhưng vì người khổng lồ đã nhấn tay xuống dưới nên cây thương không đâm trúng Hồng Điệp mà đâm vào cổ hắn.
- Ầm!
Hai mắt người khổng lồ u quang tối sầm lại, từ trên không trung hạ xuống. Hồng Điệp thở sâu, tay phải nàng điểm lên trán mình, lập tức thân thể nàng từ trong cơ thể người khổng lồ bay ra giữa không trung. Thân mình nàng giờ phút này cực kỳ suy yếu, bản mệnh pháp bảo bị hủy, phân thân ý cảnh bị hủy, nguyên thần bị thương nặng, người khổng lồ băng tuyết bị hủy lại khiến nàng họa vô đơn chí. Lúc này so với lúc ở tiên giới năm đó hoàn toàn giống nhau.
Nhưng nàng lại mơ hồ có một chút cảm ngộ. Giờ phút này nàng không còn đấu tranh tư tưởng nữa, nàng tin rằng sau khi mình thấu hiểu hoàn toàn tia minh ngộ này thì việc giết gã Tằng Ngưu kia sẽ dễ như trở bàn tay.
Lại nhìn đến người khổng lồ kia, thân thể lúc này xuất hiện vô số vết nứt nẻ, sau khi ngã trên mặt đất liền vỡ tan tành, tan chảy thành nước, biến mất trên mặt đất, chỉ còn lại một cây roi trắng như tuyết.
Tay phải Hồng Điệp hất lên, lập tức Côn Cực Tiên kia bay đến.
Vương Lâm sao có thể khiến nàng đắc thủ, cây roi này chính là vật mà hắn nhất định phải lấy cho được. Thân mình khẽ động, trường thương đâm lên, hóa thành một tia màu đen lập tức quấn lấy Côn Cực Tiên.
Hồng Điệp biến sắc, quát :
- Ngươi dám!
- Có gì không dám!
Vương Lâm cười ha hả, quấn lấy Côn Cực Tiên lôi về phía sau. Đồng thời tiên kiếm trong tay chém về phía trước, hóa thành kiếm quang gào thét phóng ra, ngăn cản Hồng Điệp để chính mình cướp đoạt.
Sắc mặt Hồng Điệp âm trầm, do dự một chút, buông tay lui ra phía sau né kiếm quang, cười lạnh nhìn chằm chằm Vương Lâm.
- Tằng Ngưu, trên Côn Cực Tiên này có ấn của Thiên Ngọc Tông. Cho dù ngươi có cướp đi cũng không thể sử dụng.
Đường màu đen giữa lông mày Hồng Điệp theo lời nàng nói chậm rãi biến mất, cuối cùng không còn để lại một dấu vết nào nữa.
Nàng hiểu rằng trong trận chiến ý cảnh vừa rồi, tuy phân thân bị phá diệt, Anh Biến sẽ khó khăn vô cùng, không còn đường tắt để đi nữa. Nhưng với lĩnh ngộ có được trước đó, nàng tin rằng chỉ cần bế quan vài chục năm, nàng có thể bằng bản lĩnh của mình đột phá thành công Hóa Thần, đại tới Anh Biến.