- Côn Cực Tiên! Hiện nguyên hình!
Thanh âm của Hồng Điệp dồn dập mang theo một chút âm trầm.
Lập tức một cây roi trắng như tuyết xuất hiện trong tay trái của người khổng lồ. Cây roi này không phải là ảo ảnh mà là một cây roi thật sự. Run lên một chút, cây roi này điên cuồng quật lên trên người Hồn Thú.
Hồn Thú đau đớn, hung tính càng dữ dội hơn. Nó đang định tấn công lại thì bỗng gào lên một tiếng thảm thiết, quay đầu lại nhìn chiến xa. Dù sao hiện giờ nó cũng là hồn thể, đã bị chiến xa hạn chế. Mặt khác, phương pháp Vương Lâm khống chế nó cũng không chính xác, không thể phát huy toàn bộ uy lực. Lần này bị tấn công liên tiếp, nó lập tức cảm nhận được sự triệu tập của chiến xa.
Hồn Thú không cam lòng, gào thét vang trời, thân mình lập tức dần dần tiêu tan, hóa thành luồng khí đen bay vào bên trong chiến xa, biến mất không thấy.
Nguyên thần của Vương Lâm thừa dịp Hồn Thú ra sức đánh nhau đã về tới trong cơ thể. Hơn nữa hắn còn ăn vào đan dược, giờ phút này linh lực trong cơ thể đã được điều chỉnh. Hắn lập tức cầm lấy tiên kiếm, xuất ra một đạo linh lực khiến cho Hứa Lập Quốc khôi phục, sau đó đưa kiếm lên chém xuống!
Kiếm quang của Vương Lâm hết sức phóng tới. Người khổng lồ hét lớn một tiếng, tay trái vung mạnh ra, cùng kiếm quang va chạm tại chỗ. Sau đó thân mình hắn lập tức lùi về phía sau, giẫm chân xuống đất một cái, trong nháy mắt mặt đất ầm ầm nứt nẻ, lập tức bỏ chạy ra xa.
- Đuổi!
Vương Lâm ánh mắt lóe lên hàn khí, rút kiếm đuổi theo!
Sắc mặt Hồng Điệp âm trầm. Trận chiến hôm nay so với ở tiện giới năm đó còn gian nan hơn mấy lần. Nàng không thể nào nghĩ được rằng chỉ trong có vài chục năm, không ngờ Tằng Ngưu đã có được bản lãnh như hiện giờ.
Nhớ lại ở tiên giới năm đó, nàng mặc sức truy sát người này, gã Tằng Ngưu này từng bỏ chạy trối chết, căn bản không có sức phản kháng lại. Mặc dù sau này kinh sợ đối phương có khả năng lấy được pháp bảo của tiên giới bị sụp đổ nên mới không tiếp tục, nhưng trong lòng nàng chưa từng đem Vương Lâm đặt ở trong mắt.
Trong lòng nàng, gã Tằng Ngưu này với nàng không cùng đẳng cấp, là kẻ yếu, là loài bò sát, là loại người trời sinh phải vâng lời những bậc cường giả.
Hạng tu sĩ như Vương Lâm, lúc nàng ở Tứ Phái Liên Minh dọn dẹp tàn dư đã giết không ít. Cho dù là ở Chu Tước quốc, nàng cũng vẫn luôn giữ nguyên suy nghĩ này.
Đây là sự kiêu ngạo của nàng!
Nhưng sự kiêu ngạo này, sau khi bị Vương Lâm chặt đứt một cánh tay, lập tức sụp đổ. Nàng không thể chịu đựng được một tu sĩ nhỏ bè yếu ớt không ngờ dám đánh lén mình. Nàng đối với Vương Lâm dĩ nhiên đã hận đến cực điểm.