Vương Lâm cười ha hả, nói :
- Hồng Điệp, độc chú cắt cánh tay ngươi còn chưa hóa giải được, chỉ mượn linh lực để áp chế.
Hồng Điệp sắc mặt âm trầm, hừ nhẹ một tiếng. Từ trước tới giờ, nàng và Vương Lâm đã gặp nhau mấy lần, chưa bao giờ nói thắng được hắn một câu. Vì thế nàng không nói gì nữa, mà khống chế người khổng lồ múa roi đánh vào khoảng không phát ra những tiếng ba ba, tạo thành từng trận sóng gợn.
Sau một lát, linh lực trong cơ thể của Vương Lâm đã hồi phục. Hắn ánh mắt chợt lóe, trong tay lấy ra một vật, đúng là cánh tay bị đứt của Hồng Điệp. Hắn lầm bẩm trong miệng, tay trái bấm quyết, điểm lên cánh tay một cái. Lập tức toàn bộ cánh tay này phát ra những luồng khí yêu dị, phía trên xuất hiện rất nhiều ký hiệu chú pháp.
- Bạo!
Tay trái Vương Lâm vỗ lên cánh tay kia, miệng quát.
Lập tức, Hồng Điệp đang truy kích phía sau giữa lông mày chợt lóe lên một tia màu đen. Hồng Điệp thân mình run lên, sắc mặt càng thêm tái nhợt, giọng nàng the thé nói :
- Tằng Ngưu, ta không giết được ngươi, ta không phải là Hồng Điệp!
- Áp chế đi, để ta xem ngươi có thể áp chế đến trình độ nào! Bạo, bạo, bạo!
Vương Lâm cười lạnh, quát to.
Lập tức, tia màu đen giữa lông mày của Hồng Điệp lập tức lan tràn. Trong nháy mắt, gương mặt xinh đẹp của Hồng Điệp bị tia màu đen này xuyên qua.
- Ngươi… … Hồng Điệp phun ra một ngụm máu đen. Nàng quả thật rất e dè chú pháp trên cánh tay cụt. Cho nên lúc trước ra tay, nàng luôn hạ quyết tâm tốc chiến tốc thắng. Đáng tiếc, những tính toán này lại không thành công. Vô tình cuộc chiến của hai người lại không diễn ra như theo Hồng Điệp tưởng tượng.
Một tia chớp lóe lên, lại một tiếng hét lớn :
- Bạo!
Lập tức, cánh tay cụt trong tay hắn kêu ầm một tiếng, nổ tung. Cánh tay nổ không hề có máu mà chỉ hóa thành một đám bụi đen, tiêu tan ra bốn phía.
Cánh tay cụt nổ tung khiến cho chú pháp trong cơ thể Hồng Điệp toàn bộ được đốt lên. Hồng Điệp lại phun ra một ngụm máu đen rất to, trên mặt khí đen dày đặc.
Thân mình Vương Lâm dừng lại một chút, không hề chạy trốn mà mượn cơ hội này ném Khu Thú Quyển trong tay phải ra. Lập tức chiếc vòng hóa thành một đạo tàn ảnh, đùng một cái, biến thành một chiếc chiến xa.
Thú Hồn phía trên lập tức rít gào mà ra, hai mắt màu đỏ nhìn Vương Lâm và người khổng lồ kia.
Giờ phút này, Vương Lâm không thể lo lắng đến vấn đề bị bại lộ nữa, thủ thắng mới là quan trọng.