Chu Tước quốc có ba tông phái. Ba tông phái này được phân ra là Thiên Ngọc tông, Địa Phách môn cùng với Nhân Đạo tiên.
Ba tông phái này đều có một lão quái Vấn Đỉnh kỳ tọa trấn. Duy nhất Chu Tước sơn có được một đệ nhất anh hào Vấn Đỉnh hậu kỳ. Tất cả hợp lại thành một lực lượng lớn mạnh nhất của Chu Tước tinh.
Đương nhiên tại ba tông phái này sản sinh ra vô số tu chân gia tộc bên dưới, bọn họ tồn tại phụ thuộc vào ba phái tạo thành mạng lưới dày đặc, là nguồn cung cấp đệ tử dồi dào cho ba tông phái này.
Vào thời khắc này trên tế đàn của Chu Tước quốc, một cột sáng từ trên trời giáng xuống, chậm rãi tản mát, khuyếch tán linh uy ra bốn phương tám hướng.
Trong hậu sơn của Thiên Ngọc tông, trên một hồ sen, Hồng Điệp đang ngồi nhập định đột nhiên mở to hai mắt, mục quang nhìn về phía xa xa, nơi đó đúng là linh uy từ cột sáng truyền lại.
Hồng Điệp trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng, hạ giọng nói:
- Đã đến rồi… Phía trên tế đàn thân ảnh của Vương Lâm dần dần xuất hiện. Phía sau hắn, Phùng Ngọc Sơn nhẹ nhàng thở ra. Kể từ lúc Vương Lâm đến đây, như vậy nhiệm vụ của hắn cũng coi như hoàn thành, có thể về Chu Tước sơn phục mệnh.
Trên tế đàn, ngoại trừ Vương Lâm và Phùng Ngọc Sơn còn có một người nữa.
Người này thân mặc một váy dài màu tím, phía dưới chân váy có một đóa hoa bách hợp thêu bằng chỉ đen, trên người mặc áo lam sa làm hiện rõ vẻ thanh thoát, mỹ lệ.
Hai mắt thản nhiên làm cho người ta có một loại cảm giác u nhã, sống mũi cao, cặp môi mỏng đỏ hồng.
Nàng im lặng đứng ở đó, ánh mắt dừng lại trên người Vương Lâm.
- Tham kiến Tam sư tỷ.
Phùng Ngọc Sơn sau khi nhìn thấy cô gái lập tức cung kính nói.
Cô gái khẽ nhăn trán nhìn Vương Lâm, nhẹ giọng nói:
- Đây là Tằng Ngưu đạo hữu?
Vương Lâm nhìn cô gái, đối với cô gái nhan sắc tuyệt mĩ này sắc mặt không có chút thay đổi, liền ôm quyền nói:
- Tại hạ Tằng Ngưu.
- Tằng đạo hữu, tiểu nữ là đệ tử Nhân đạo tiên, tên là Bạch Danh Tuyết.
Cô gái mỉm cười, da trắng như tuyết, trên đầu mái tóc đen dài ba thước, hai nhánh tóc mai hai bên xõa trước ngực, phần còn lại vấn ở trên đầu làm người khác nhìn cảm thấy sự tao nhã mà lại không mất đi vẻ lịch thiệp.
- Sư phụ dặn bảo ta ở đây chờ tiếp đón ngươi đến.
Vương Lâm thần sắc như cũ, liếc mắt nhìn cô gái này một cái rồi nói:
- Nhân Đạo tiên?
Bạch Tuyết gật nhẹ đầu nói:
- Trận chiến giữa Tằng đạo hữu và Hồng Điệp được định ra ở Chu Tước sơn là ở nửa tháng sau. Đến tình hình đặc biệt lúc đó, các sứ giả tu chân quốc ở khắp nơi tới quan sát cuộc chiến. Vì vậy Nhân Đạo tiên chúng tôi ở đây trước để phụ trách thu xếp cho đạo hữu.
Vương Lâm trầm ngâm một chút, gật gật đầu.
Bạch Tuyết mỉm cười, thân hình khẽ động lập tức từ tế đàn bay xuống. Một luồng bạch quang từ xa xa bay tới không có một tiếng động dừng ở dưới chân Bạch Tuyết, nâng nàng bay giữa không trung.
Đó là một con tiên hạc toàn thân trắng như tuyết.
Vương Lâm chân khẽ điểm một cái liền dừng lại ở phía trên tiên hạc. Con hạc này kêu lên một tiếng, thân ảnh hóa thành hình vòng cung bay đi về hướng xa xa.
Tôn Ngọc Sơn hâm mộ liếc mắt nhìn tiên hạc kia một cái rồi chính mình bay xuống tế đàn, hướng về Chu Tước sơn bay đến.
Bạch Tuyết đứng ở trên tiên hạc, khi thì nhìn về phía Vương Lâm. Những năm gần đây danh khí Tằng Ngưu này thật lớn. Giờ phút này chính mắt được nhìn thấy người này, Bạch Tuyết không khỏi có chút thất vọng, bất đắc chí.
Nàng vốn tưởng Tằng Ngưu này là người có tuyệt đỉnh thiên tư, nhưng hôm nay gặp thấy cũng là bình thường cực điểm.
- Tằng đạo hữu, không biết trận chiến với Hồng Điệp nắm chắc mấy thành?
Hai người lúc đó trầm mặc hồi lâu, sau đó Bạch Tuyết nhẹ giọng hỏi.
- Không nắm chắc phần nào.
Vương Lâm thu hồi ánh mắt đang quan sát diện mạo phía dưới mặt đất của Chu Tước quốc, lắc đầu đáp.
Bạch Tuyết ngẩn ra, lập tức cười nói:
- Tằng đạo hữu không cần khiêm tốn.
Vương Lâm không để ý tới cô gái này, tiếp tục nhìn xuống mặt đất phía dưới, đem các cảnh tượng địa hình ghi nhớ trong lòng. Bản đồ ngọc giản trong tay hắn đối với Chu Tước đại lục chỉ có miêu tả đơn giản, cũng không có ghi rõ tỉ mỉ.
Vương Lâm tự nói thầm trong lòng, Chu Tước quốc xác nhận chuẩn bị thu mình làm hạch tâm đệ tử, nhưng trong sự cảnh giác trong lòng cũng phải luôn luôn duy trì.
- Bạch Tuyết đạo hữu, Chu Tước quốc có gì đặc biệt?
Vương Lâm trầm ngâm một chút rồi hỏi.
Bạch Tuyết thanh âm nhỏ nhẹ dễ nghe, nàng nhất nhất kể rõ. Vương Lâm đối với Chu Tước quốc cũng có thêm một ít hiểu biết.
- Cùng tham gia trận chiến với ngươi, Hồng Điệp muội muội là đệ tử của Thiên ngọc.
Nói xong, Bạch Tuyết than nhẹ, lại liếc mắt nhìn Tằng Ngưu một cái. Ngày trước từ trong miệng sư tôn nói ra, hình như Chu Tước sơn sẽ an bài người này sau này gia nhập tông phái bọn họ.