Người đàn ông trung niên mỉm cười nói:
- Ngươi có biết ý cảnh của hắn là gì không?
- Hử?
Lão già ngẩng đầu lên.
- Căn cứ vào tin tức của Hồng Điệp, ý cảnh của hắn chính là lĩnh ngộ từ Luân hồi, sinh tử ý cảnh. Người có thể cảm ngộ ra ý cảnh như thế, dù chỉ là một Hoá Thần kỳ cũng không thể khinh thường được.
Ánh mắt của người đàn ông trung niên lộ vẻ cảm khái.
Lão bà trầm mặc, đáy lòng thầm than. Thực tế, nguyên nhân khiến bà cực lực muốn giết Tằng Ngưu là do năm đó bà đã bói cho Hồng Điệp một quẻ. Hồng Điệp có một kiếp nạn!
Trong lòng bà, kiếp nạn này sẽ ứng với Tằng Ngưu!
Xuân đi, thu đến. Nháy mắt năm năm đã trôi qua!
Chu Như đã được mười tuổi, cô bé càng trở nên duyên dáng đáng yêu. Chỉ có điều ngày càng trở nên dã tính. Việc liên quan đến nữ thi áo trắng trong Bảo tháp nàng cũng sớm không còn hứng thú nữa, tuy vẫn thỉnh thoảng nhớ tới nhưng không đi tới đó nữa.
Thâm sơn xung quanh gần như chỗ nào cũng có dấu chân của cô bé. Tuy nó còn nhỏ nhưng lá gan cũng thật lớn. Những lão hổ, dã thú thường xuyên bị nàng quấy rối.
Đương nhiên, với bản lĩnh của nàng thì không thể uy hiếp được những lão hổ, dã thú này. Thiết Nham đã đến thung lũng này từ bốn năm trước. Hắn đã đến bước cuối cùng để tiến vào Hoá Thần nhưng đáng tiếc ở Vân Thiên Tông vẫn thuỷ chung dừng bước. Vì thế, hắn dứt khoát buông tha tất cả, đi theo bên cạnh Vương Lâm.
Có hắn đi cùng, Tiểu Như nhi mới có thể trở nên kiêu ngạo, mỗi ngày đều chơi đùa không sợ hãi.
Trong năm năm này, Vương Lâm cũng củng cố linh lực trong cơ thể, rốt cục cũng đạt đến tu vi Hoá Thần trung kỳ. Nhưng đáng tiếc, bất kể hắn có gắng như thế nào vẫn thuỷ chung không tiến thêm được nửa bước.
Vương Lâm biết hắn tu luyện đã đến bình cảnh, nếu không thể đột phá, cả đời này tu vi của hắn sẽ dừng lại ở đây.
Trong năm năm này, người khiêu chiến hắn chỉ còn thưa thớt. Danh khí Tằng Ngưu đã ngày càng lớn hơn, trở thành câu chuyện mà phần đông tu sĩ say sưa đàm luận.
Một ngày nọ là đã đến kỳ hạn mười năm mà năm đó hắn ước định với Hồng Điệp. Ngày này chính là ngày hắn đánh một trận với Hồng Điệp.
Từ nửa năm trước, ở bên ngoài sơn cốc đã có tu sĩ của Chu Tước quốc phụng mệnh đến đây, chế tạo một toà truyền tống trận. Truyền tống trận này chỉ có thể sử dụng một lần. Chỉ cần nháy mắt là có thể đi qua cả Chu Tước tinh, tiến vào Chu Tước quốc.
Phùng Ngọc Sơn cung kính đứng bên ngoài sơn cốc. Mười ngày trước hắn mang theo chiến thiếp tới đây, chuẩn bị giao cho Vương Lâm, ứng với ước định mười năm trước.
Mười ngày này, Vương Lâm thuỷ chung tự hỏi, cuộc chiến này rốt cuộc có nên đến hay không?!
Mấy chục năm qua, Chu Tước quốc thuỷ chung vẫn không truy cứu việc năm đó. Vương Lâm vẫn cho việc này rất là kỳ quái. Hắn phân tích rằng rất có thể Chu Tước quốc muốn thu mình làm đệ tử trung tâm.
Cũng giống như Hồng Điệp năm đó.
Vì thế mới có một trận chiến này. Một trận này không chỉ bị quan khán bởi một số lão quái đã lâu không xuất hiện của Chu Tước quốc mà còn được toàn bộ Chu Tước tinh biết đến.
Dù sao danh khí của Hồng Điệp quá lớn. Chỉ vì một Hồng Điệp mà liên minh của bốn phái bị diệt, Tuyết Vực quốc được thăng cấp lên Ngũ cấp. Loại sự tình này gần như trong lịch sử của Chu Tước tinh vẫn chưa từng phát sinh.
Do vậy tên của Hồng Điệp dĩ nhiên được đại bộ phân tu sĩ biết đến!
Mà danh khí của Tằng Ngưu còn đạp lên trên Hồng Điệp. Đột nhiên xuất hiện từ đó, danh khí của hắn còn lớn hơn nữa.
Hiện tại, trận chiến giữa hai người dĩ nhiên trở thành trung tâm của mọi ánh mắt của giới tu sĩ trên Chu Tước tinh. Trong hai người, người nào giành được thắng lợi chắc chắn sẽ có được cơ may cực lớn!
Việc này, gần như chỉ cần người qua đường đều biết, Vương Lâm sao lại không rõ chứ.
Hắn biết, những lão quái của Chu Tước quốc không ra tay là do bọn họ muốn nhìn qua một chút, trong hai người rốt cục ai mới có là người giành được chiến thắng.
Nếu hắn đạt tới Anh Biến kỳ hoặc là Hoá Thần hậu kỳ. Như thế thì dù hắn có chặt đứt một cánh tay của Hồng Điệp cũng sẽ khó lòng thoát chết. Tuy nhiên hắn lại chỉ có tu vi Hoá Thần sơ kỳ, chặt đứt một tay của Hồng Điệp tất nhiên sẽ dẫn đến chú ý của một số đại nhân vật nên mới có mấy chục năm trì hoãn kia.
Ánh mắt Vương Lâm loé lên, trong lòng đã có chủ ý.
Chu Như cưỡi trên một đầu lão hổ có hắc văn trên người, cầm trong tay một cành liễu, tay kia nắm lấy đâu lão hổ, vừa trộm nhìn sang Vương Lâm một cái.
Lão hổ kia không dám phát uy, cúi đầu, cứ đi tới đi lui trong thung lũng.
- Tiểu Bạch, ngẩng đầu lên!