(*) Tên do Dịch giả đặt!
- Không quản ngươi từ chỗ nào đạt được, hôm nay đều phải chết! Lão phu, Tư Đồ Nam!
Bóng người hắc khí kia nói xong, tốc độ cực nhanh, đã tiến đến, xông vào trong phạm vi của bảo tháp, tay phải hướng về đầu của Vương Lâm quét đến. Vương Lâm áp chế khiếp sợ ngập trời trong lòng, miệng hét lớn:
- Lùi!
Lập tức, môt tia thần niệm tu vi Vấn Đỉnh của Chu Dật từ trong Bảo tháp truyền ra. Bóng người do hắc khí hoá thành như bị va chạm thật mạnh, cứng rắn dừng lại ba tấc trước người Vương Lâm. Hắn không cam lòng hét lớn một tiếng, thân mình hướng ra phía ngoài lao đi.
Trong lúc lao ra, hắc khí dần tiêu tan, chỉ còn lại một cánh tay cụt, nắm lấy Liêu Phàm đang khiếp sợ nhìn cảnh tượng vừa rồi, biến mất ở bên ngoài sơn cốc.
Vương Lâm kinh ngạc nhìn thân ảnh đối phương dần khuất xa, lẩm bẩm:
- Tư Đồ Nam… Không có khả năng, tại sao lại như thế… Tâm thần hắn đại loạn, tay phải triệu hồi đem lông chim thu lại, mơ màng đi về bên trong thung lũng.
Ngồi dưới Bảo tháp, hắn ngẩng đầu nhìn không trung. Những cảnh tượng lúc còn một chỗ với Tư Đồ Nam lần lượt hiện lên trong đầu.
- Tư Đồ Nam… Hắn nói hắn chính là Tư Đồ Nam… Từ trong Bảo tháp, Chu Như lộ cái đầu nhỏ ra, sau khi liếc nhìn Vương Lâm một cái liền nhu thuận đi ra, ngồi đối diện với Vương Lâm. Mấy năm nay, chưa bao giờ nàng nhìn thấy thúc thúc này có biểu tình như thế. Như là mê mang, lại như đang hồi tưởng ký ức.
Ngồi một hồi, Chu Như đứng lên, chớp mắt, rón ra rón rén chạy đến gian bếp. Khi đi ra, trong tay cô bé có một cái bát lớn, bên trong đầy thức ăn.
- Hừ, thúc thúc không cho ta để thần tiên tỷ tỷ ăn thì ta sẽ lặng lẽ đi vậy.
Nàng đi vòng ra phía sau Vương Lâm, chui vào Bảo tháp, lập tức reo lên một tiếng.
- Tư Đồ Nam… Ánh mắt Vương Lâm ngưng trọng, tay phải điểm lên mi tâm. Hắn lập tức hoá thành ánh sáng bảy màu, biến mất tại chỗ.
Bên trong Thiên nghịch không gian, những vật sáng kỳ dị bốn phía vẫn như cũ. Vương Lâm cũng không thèm liếc mắt qua một cái, sau khi hiện ra liền đạp bước đi tới.
Không lâu sau, hắn liền đi đến chỗ Nguyên Anh của Tư Đồ Nam.
Nguyên Anh thật lớn của Tư Đồ Nam ở bên cạnh hồn phách của cha mẹ hắn, phát ra ánh sáng dìu dịu, khiến cho tâm tình của Vương Lâm cũng dần bình ổn lại. Hắn hướng về hồn phách của cha mẹ dập đầu, yên lặng một hồi lâu rồi mới chuyển ánh mắt nhìn sang Nguyên Anh của Tư Đồ Nam.