- Tuyết Vực quốc… Ánh mắt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, giẫm chân bước về phía trước, chỉ mấy bước đã đi ra đến thung lũng. Chỉ thấy ở bên ngoài có một thanh niên đứng đó. Hắn mặc một chiếc áo dài màu xanh nước biển, tướng mạo tuy bình thương nhưng vẫn tản mát ra một cỗ băng lãnh.
Đôi mắt của người này sáng ngời, làn da trong suốt như băng. Hắn tuỳ ý đứng đó nhưng trong vòng trăm trượng xung quanh hắn lập tức giống như bị hàn phong thổi qua, đem không khí ấm áp toàn bộ cuốn đi.
Sau khi thấy Vương Lâm đi ra, trong mắt người này ánh lên một tia hàn mang, ôm quyền nói:
- Tằng Ngưu, Vũ phiến Dư bảo, lấy ra đi.
Vương Lâm quét mắt nhìn thanh niên này, tu vi của đối phương là Hoá Thần trung kỳ. Hắn vỗ túi trữ vật, hai cái lông chim xuất hiện trên tay, bị hắn vung ra, hoá thành hai đạo vòng cung. Ầm một tiếng, chúng đâm vào vách đá nơi thung lũng, chỉ còn lộ ra một chút, hơi rung rung.
Thân mình người thanh niên khẽ động, lập tức hướng về phía vách núi phóng tới.
Tay phải của Vương Lâm vỗ lên túi trữ vật một cái, trong tay hắn xuất hiện hai cái chuông. Hắn rung lên, lập tức vang lên những tiếng đinh đang. Thanh âm này cực kỳ trong trẻo, hoá thành sóng âm, khuếch tán ra bốn phía.
Liêu Phàm hừ nhẹ một tiếng, tay phải bấm quyết, điểm sang bên cạnh. Bạch quang loé ra, từng đạo băng đao sắc bén, vô thanh vô tức xuất hiện, bị hắn vung lên. Những lưỡi băng đao này lập tức phát ra tiếng xé gió, huy vũ chép về phía Vương Lâm.
Vương Lâm cười lớn một tiếng, thân mình không lùi mà tiến lên, ném hai chiếc chuông trong tay ra, ở giữa không trung bỗng nhiên bành trướng, từng trận âm thanh bang bang từ bên trong trào ra.
Những lưỡi băng đao huy vũ lao đến, chưa kịp tới gần đã có dấu hiệu vỡ vụn, trong tiếng bang bang lập tức tiêu tán. Thậm chí vách đá của thung lũng cũng xuất hiện tầng tầng vết rạn nứt dưới sóng âm của tiếng chuông.
Thần sắc của Liêu Phàm vẫn như thường. Hắn sớm nghe nói rằng Tằng Ngưu rất lợi hại nên vâng mệnh tới đây. Vốn không phải vì Vũ bảo mà là nhằm dò xét.
Thân mình hắn rơi xuống đất, hàn mang trong mắt chợt loé lên, tay kết ấn, đẩy mạnh về phía trước. Từng trận bạch mang chớp động không ngừng trên thân thể hắn. Theo lực đẩy của hắn, những bạch mang này lập tức phát ra khỏi thân thể, lập tức hoá thành một cái hư ảnh thật lớn trước người. Hư ảnh này không phải là Tuyết liên ngọc băng tiên mà Vương Lâm đã quen thuộc mà là một lão già khoanh chân ngồi.