- Ngươi dám!?
Tay lão già vừa giơ lên, đột nhiên toàn thân phát lạnh, toàn thân toát ra mồ hôi chảy ròng ròng. Ở phía trước hắn, một thanh niên áo trắng không biết đã xuất hiện từ lúc nào.
Lão già vội vàng buông Chu Như ra, cung kính nói:
- Tiền bối, vãn bối… Không chờ hắn nói xong, Vương Lâm vung tay áo lên, thân mình lão già giống như bị một cỗ cuồng phong thổi bay, biến mất ở phía xa xa.
Vương Lâm kinh ngạc nhìn Chu Như. Từ một năm trước hắn để Thiết Nham về Vân Thiên Tông, còn chính mình tự thân thủ hộ Chu Như. Cảnh tượng hôm nay hắn đã nhìn thấy hết, vốn định lập tức ra tay nhưng hơi cân nhắc một chút liền dừng lại. Chờ đợi lão đạo đem Chu Như từ bên người cha mẹ cô bé đi ra rồi mới xuất hiện.
Nhìn thấy Vương Lâm, vẻ sợ hãi trong ánh mắt của Chu Như liền biến mất, thay vào đó là một cỗ mê man thật sâu.
- Thúc… Thúc… Thúc… Thanh âm của Chu Như thanh thuý nói.
- Thúc thúc… Vương Lâm than nhẹ, dịu dàng nói:
- Cùng đi với thúc thúc nhé!?
Vẻ mê man trong mắt của Chu Như càng đậm. Cô bé nhìn Vương Lâm, không hiểu vì sao vị thúc thúc trước mặt này khiến cô bé có cảm giác cực kỳ không muốn rời xa, gật gật đầu.
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ phức tạp, ôm lấy Chu Như, vung tay lên, một đạo linh quang bao bọc lấy cô bé như sợ gió lạnh trong khi phi hành sẽ khiến cô bé đông lạnh.
Thân mình hắn nhảy lên, ôm lấy Chu Như, dần biến mất ở phía chân trời!
Dưới Tiên ngọc bảo tháp, Vương Lâm ôm Chu Như xuất hiện ở nơi đây, bên cạnh có một toà nhà bằng đá, so với năm đó vẫn như cũ.
- Về đến nhà rồi!
Vương Lâm buông Chu Như xuống, hạ giọng nói.
Chu Như im lặng gật đầu, đôi mắt to tò mò nhìn bốn phía nhưng cũng không đi sờ soạng lung tung, chỉ đứng ở bên người Vương Lâm.
Bất kể Vương Lâm đi đâu, cô bé đều dán chặt sau người hắn. Dù là Vương Lâm ngồi xuống, cô bé cũng sẽ im lặng ngồi bên cạnh, ánh mắt hiện lên một tia mê man.
Ban đêm, khi Chu Như ngủ rồi, Vương Lâm ngồi ở bên giường, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Chu Như đang ngủ mơ, hạ giọng nói:
- Uyển nhi, hiện tại Nguyên Anh của ngươi không ổn định, trí nhớ không thể hồi phục. Đợi ngươi đến mười chín tuổi tự nhiên sẽ khôi phục lại.
Hắn nhìn Chu Như, cảnh tượng năm đó của hắn và Lý Mộ Uyển lần lượt hiện về trong đầu hắn.
Than nhẹ một tiếng, Vương Lâm đắp chăn cho Chu Như rồi đứng dậy đi ra ngoài.