Nhưng nếu không có người đi vào, thì tìm kiếm là quá khó khăn, cho nên hắn mới không giết hai người này. Hắn cố ý lưu lại dấu ấn trong cơ thể hai người, làm cho bọn họ đi tìm Vương Lâm.
Bên trong hư vô, Vương Lâm khoanh chân ngồi ở trên Tinh La Bàn. Giờ phút này, hắn mở to hai mắt, ánh mắt chợt lóe, lẩm bẩm:
- Hoá ra là như thế!
Trong mắt lóe ra hàn quang, hắn đứng dậy điều khiển La Bàn bay lên không. Thần thức tản ra, tiến vào bên trong hư vô, tìm kiếm hai người.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Cả ngày nay, Vương Lâm đang điều khiển La Bàn, bay rất nhanh trong không gian. Bỗng nhiên thần sắc của hắn khẽ động. Hắn liền nhìn thấy ở phía trước, cách đó không xa, có hai người đang cũng đang bay.
Đúng là lão già áo xanh và nữ tử áo lụa trắng.
Đến giờ phút này, hai người này có chút chật vật, hơi thở suy yếu.
Hai người này nhìn thấy Vương Lâm, lập tức mặt lộ ra vẻ phức tạp. Nữ tử áo lụa trắng định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Sau đó nàng than nhẹ một tiếng, rồi không nói gì.
Vương Lâm lạnh lùng nhìn hai người, liếc mắt một cái, thân mình khẽ động, bay đến gần chỗ của hai người, tay phải vung lên. Lập tức hai giọt máu tươi từ mi tâm của cả hai bay ra, nằm gọn trong tay Vương Lâm.
- Tiền bối . Ta. . Nữ tử áo lụa trắng do dự một chút, hạ giọng nói.
Vương Lâm căn bản là không để ý tới hai người, lấy máu xong, tay phải nhất triệu, Tinh La Bàn lập tức nằm gọn trong tay, hắn cho vào trong túi trữ vật.
Đúng lúc này, Bổn Tôn khoanh chân ngồi ở bên ngoài hố sâu. Bỗng nhiên mở to hai mắt, trong mắt lộ ra một tia linh động, Hắn xuất ra một quyền vào hư không. Lập tức, một khe nứt không gian hình tròn xuất hiện.
Khe nứt này xuất hiện bên trong hư vô, ngay chỗ nơi Vương Lâm đang đứng. Nhìn trước mặt mình đột nhiên nứt ra, hắn không có gì kinh ngạc, nhanh chóng bước ra ngoài.
Từ đầu đến cuối, hắn và hai người kia không nói qua một lời.
Sau khi Vương Lâm bước qua khe nứt, tự nhiên khe nứt biến mất, để lại hai người bên trong hư vô.
Khi Vương Lâm ra đến hố sâu ở bên ngoài, cảm nhận được ánh sáng mặt trời chiếu lên người. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm giác còn sống sót khiến hắn thấy nhẹ nhõm.
Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua dưới hố sâu, thân thể khẽ động. Cả hắn và Bản Tôn lập tức biến mất.
Hôm ấy, Vương Lâm từ vùng đất Tiên Di, dừng lại ở ngoài rừng, mở bảo tháp ra, khoanh chân ngồi dưới tháp, nhắm hai mắt lại, Bản Tôn cùng ngồi như hắn.