Lập tức, đâm một nhát, nơi kiếm tiên đâm vào biến thành một khe nứt không gian, bên trong tối om, trông như một cái mồm lớn muốn cắn nuốt người.
Khe nứt không gian này mới vừa xuất hiện, liền co rút lại, thân mình Vương Lâm chợt lóe, chui vào ngay vào bên trong.
Lão già đuổi theo. Trong nháy mắt hắn tiến vào cái khe, lão hừ nhẹ một tiếng, bước chân một bước, tiến vào cái khe, tiếp tục truy kích.
Vương Lâm vừa tiến vào khe nứt không gian, lập tức một trận gió cực mạnh phả ngay vào mặt, trong gió còn có vô số vật nhỏ bé kì quái, thổi tới tấp vào người Vương Lâm. Hắn lập tức cảm thấy đau đớn, thậm chí nguyên thần như ngọn nến héo hắt, lúc sáng lúc tối.
Vương Lâm ớn lạnh trong lòng, hắn biết bên trong khe nứt không gian rất nguy hiểm, chẳng qua chủ yếu nhất là mất phương hướng, không thể tìm được lối ra.
Nhưng nơi này lại có gió lạnh có thể làm tắt lụi cả nguyên thần. Điều này làm cho Vương Lâm khiếp sợ. Bốn phía là màu tối đen. Cơ bản không thấy rõ vật gì.
Nhưng gió lạnh càng lúc càng kịch liệt. Vương Lâm lập tức vỗ túi trữ vật, Tinh La Bàn bay ra. Hắn lắc khẽ mình, khoanh chân ngồi trên Tinh La Bàn bay nhanh, hướng về xa xa. Đồng thời linh lực ở trong cơ thể lưu chuyển, xua tan gió lạnh.
Đây là vì Vương Lâm tiến vào khe nứt không gian, nơi chỉ có hư vô mới có thể sử dụng Tinh La Bàn. Chỉ có như vậy, tốc độ mới có thể nhanh hơn hẳn lão già, hắn mới không bị đuổi giết.
Lão già lưng gù từng bước tiến vào bên trong cái khe. Tay phải lão run lên. Một đạo ký hiệu thoáng hiện ra, ấn lên cái khe đang co rút lại rất nhanh ngăn không cho khe nứt khép lại.
"Cuộn tranh gỗ kia có chút tương tự với thánh vật trên mười một của tộc ta. ..." Lão già thì thào tự nói. Gió lạnh đối với lão không có tác dụng, ngược lại gió thổi làm cho lão cảm giác rất thoải mái.
Lão già trầm ngâm một chút, thân mình vừa động, tiếp tục đuổi theo.
Vương Lâm ngồi trên la bàn, toàn tâm điều khiển. Bên trong khe nứt là hư vô tối đen như mực. Trên đường bay, hắn không hề thấy được bất cứ vật chất gì, tất cả là một màu đen tối mịt.
Lúc này, Vương Lâm cảm giác được đằng sau có điều bất ổn, khiến hắn cảnh giác hẳn lên, hiển nhiên lão già ở phía sau đang đuổi theo không bỏ.
Vương Lâm sắc mặt âm trầm, ra sức tăng tốc la bàn với tốc độ lớn nhất, điên cuồng bỏ chạy.
Lão già gù, cứ mỗi lần nhún chân, là có thể di chuyển một quãng rất xa, chỉ có điều, vẫn đang không thể đuổi kịp Vương Lâm.