Hắn hầu như lập tức đoán được đối phương không phải là Thuật Chú Sư mà chính là Chiến Thú Sĩ trước giờ chưa từng xuất hiện. Nếu không thì Thuật Chú Sư làm sao có thể dùng nắm đấm đỡ được uy lực của Tiên Kiếm chứ.
Trong nháy mắt khi Vương Lâm rút lui, hắn nhìn thấy điểm khác thường trên mi tâm của Khâu Tứ Bình. Trong lòng hắn trầm xuống, tay phải tung ra một trảo, túi trữ vật của Khâu Tứ Bình lập tức rơi vào trong tay hắn. Vương Lâm cũng không dừng lại mà nhanh chóng bay đi.
Người đàn ông cường tráng hét lớn lên một tiếng phóng người đuổi theo.
Lúc này những Thuật Chú Sư còn lại lập tức có mấy người phóng lên ngăn cản Vương Lâm. Trong mắt Vương Lâm lóe lên sát khí, hắn hét lên:
- Cút!
Nói xong, tiên kiếm trong tay hắn chém ngang ra, lập tức có hai người bị chém ngang hông máu tươi bắn ra tung tóe. Bước tiến ngăn cản của những người kia lập tức khựng lại. Mượn theo xu thế đó, Vương Lâm đột nhiên vọt thẳng ra ngoài.
Hai mắt người đàn ông cường tráng hơi trầm xuống, hắn đuổi theo phía sau.
Tốc độ của hai người đều cực nhanh, trong nháy mắt đã biến mất ở chân trời xa.
Còn lục diệp Thuật Chú Sư vừa mới thôi hóa Khâu Tứ Bình nhìn thoáng qua phương hướng hai người Vương Lâm biến mất. Hắn thu hồi ánh mắt rồi lại chuyển lên người Hồ lão đang chiến đấu với lão bà. Hắn liếm liếm môi, hai mắt nhìn chằm chằm vào túi trữ vật trên lưng Hồ lão. Chỗ đó đang phát ra từng đợt ánh sáng màu vàng. Mặc dù là túi trữ vật cũng không thể che đậy được tia sáng này.
Vương Lâm vác Luân Hồi Thụ trên vai, cảm thấy cực kỳ cổ quái. Hắn không thể bỏ nó vào trong túi trữ vật mà chỉ có thể cầm theo. Còn Luân Hồi quả được hắn bỏ vào trong túi trữ vật. Nhưng ánh sáng màu vàng chói mắt kia lại không thể dập tắt được.
Người đàn ông cường tráng đang nhanh chóng truy đuổi ở phía sau. Hắn nhìn vào bóng lưng Vương Lâm, chiến ý trong mắt rất hiên ngang. Hắn dùng ngôn ngữ mà Vương Lâm có thể hiểu được hét lớn lên:
- Người ngoại lai! Ngươi chạy không thoát đâu, không bằng đánh với ta một trận!
Trong mắt Vương Lâm lóe lên sát ý. Hắn sờ lên vòng tay, cơ thể ngừng lại. Tay phải hắn cầm tiên kiếm đột nhiên xoay người chém xuống, trong miệng nói:
- Được! Ta đánh với ngươi một trận!
Người đàn ông cường tráng cười ha hả. Hắn cũng không trốn tránh, mà hai tay đánh thẳng lên. Hắn lui ra sau mấy trượng, hai tay máu thịt mơ hồ. Nhưng những khớp xương ở bên trong lại không bị tổn thương.