Vương Lâm ôm lấy cô gái đi về phía trước một bước lập tức biến mất ngay tại chỗ.
Cô gái chỉ cảm thấy tiếng gió thét gào bên tai, từng cơn gió thổi lên người giống như những con dao sắc bén. Nhưng những cơn gió này lập tức biến mất.
Bờ mi cong vút của cô gái khẽ run, nàng mở mắt ra nhìn thấy một luồng ánh sáng xanh ở bên cạnh đang ngăn cản những cơn cuồng phong đang thổi tới.
Nàng lặng lẽ ngẩng đầu nhìn vào mắt Vương Lâm. Bộ mặt của Vương Lâm cũng không phải là anh tuấn nhưng lại tràn đầy một khí chất kỳ lạ. Đây là tu sĩ Hóa Thần, sau khi cơ thể được linh lực của trời đất dung hợp vào, căn cứ vào khả năng lĩnh ngộ thiên đạo ý cảnh sẽ xảy ra những biến hóa kỳ dị.
Vương Lâm nhận thấy ánh mắt của cô gái đang nhìn vào mình. Hắn vẫn không cúi đầu mà ánh mắt có chút ngưng trọng nhìn về phía trước. Chỉ thấy khoảng cách giữa Khâu Tứ Bình và Hồ lão ngày càng xa, với tốc độ của Khâu Tứ Bình căn bản không thể so sánh với tu sĩ Hóa Thần.
Trong mắt Khâu Tứ Bình lộ ra vẻ lo lắng. Hắn quay đầu lại nhìn thấy Vương Lâm đang bay tới, lập tức lớn tiếng nói:
- Vương huynh! Giúp ta! Giúp ta một lần! Ta nguyện ý dùng bảo vật tặng cho huynh!
Vương Lâm căn bản cũng không muốn để ý đến hắn. Hai người dù sao cũng không có giao tình, nhưng nghe thấy đối phương có bảo vật để tặng thì hắn đột nhiên nhớ tới chuyện năm đó âm thầm đi theo người này đến Tu Ma Hải nhìn thấy cái động phủ kia. Trong động sách cổ rất nhiều, rõ ràng là thứ mà không phải kẻ đầu đường xó chợ có thể giành được.
Hắn dùng tay trái vỗ vào túi trữ vật, Văn Thú lập tức bay ra theo tâm niệm của Vương Lâm. Văn Thú bay đến dưới người Khâu Tứ Bình để hắn đứng lên mình. Nhưng trong mắt con thú này lại lộ ra vẻ không tình nguyện, rõ ràng cho rằng Khâu Tứ Bình không đủ tư cách để ngồi trên người nó.
Khâu Tứ Bình thở phào nhẹ nhõm, tốc độ của Văn Thú tuy vẫn chậm hơn một chút so với tu sĩ Hóa Thần, nhưng vẫn có thể miễn cưỡng đuổi kịp. Hắn vội vàng cởi túi trữ vật xuống, lấy ra một cặp chuông nói:
- Vương huynh! Vật này là ta nhiều năm trước tình cờ lấy được từ trong bụng của một con yêu thú. Nó chính là bảo vật thượng cổ. Chẳng qua năng lực của ta có hạn không thể nào hiểu rõ được. Nhưng ta có thể thề, vật này tuyệt đối không tầm thường. Ngày hôm nay ta tặng cho Vương huynh, chỉ cần huynh có thể ra sức giúp ta có được một cơ hội ngồi dưới Luân Hồi Thụ.