Lão già nhìn về phía Vương Lâm biến mất, than nhẹ, không lên tiếng.
Vương Lâm bay trong tầng thứ hai. Sau khi trầm ngâm hắn không lập tức rời khỏi chỗ này mà bay về phía cánh cổng đi vào tầng thứ ba.
Mục đích lần này của hắn chính là Luân Hồi quả. Nếu hắn rời khỏi như thế này thì cảm thấy không cam lòng.
Trên đường đi Vương Lâm bay với tốc độ rất nhanh. Sau một ngày đêm, hắn bay đến cực bắc. Từ xa hắn đã nhìn thấy cánh cổng để đi vào tầng ba.
Chỗ này khắp nơi đều là thi thể, mùi máu tươi bay tứ tán trong không khí, cùng gộp với khí tức làm người khác phải khó chịu ở tầng thứ hai, tạo thành một luồng vật chất giống như sát khí.
Hồ lão khoanh chân ngồi ở lối vào, hai mắt lão nhắm nghiền, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ. Hứa La ở phía sau lão trông thật thảm hại, trong quần áo lộ ra áo giáp màu bạc với nhiều chỗ tổn hại, nhiều chỗ còn rỉ máu.
Mái tóc cô gái tán loạn, trên mặt có ba vết máu giống như bị thú cào.
Khâu Tứ Bình cũng ở trong đoàn người nhìn có vẻ đở hơn một chút, nhưng khí tức không ổn định, rõ ràng đã bị thương.
Ba người lúc này đều dùng ánh mắt dè dặt nhìn về phía Hồ lão, trong ánh mắt lộ ra một tia hoảng sợ.
Bên cạnh mọi người còn có một con yêu thú khổng lồ. Nó dường như là Huyền Vũ, là Thao Thú của Hồ lão.
Trên người Thao Thú cũng có nhiều vết thương. Lúc này nó đang nằm sấp trên mặt đất. Con mắt hung ác và to lớn của nó đang cẩn thận nhìn khắp bốn phía, lâu lâu trong miệng lại phát ra vài tiếng gầm nhẹ.
Vương Lâm đi đến lập tức gây ra sự chú ý của Thao Thú. Nó lập tức dùng cặp mắt hung ác nhìn chằm chằm về phía Vương Lâm, tiếng gầm của nó ngày càng lớn. Sau đó nó đứng thẳng người lên rồi quay đầu về phía Vương Lâm mà gầm lên.
Vương Lâm nhướng mày.
Lúc này đám người Khâu Tứ Bình cũng nhìn thấy Vương Lâm, trên mặt họ lập tức lộ ra vẻ vui mừng. Nhưng ba người bọn họ lại không dám động đậy.
- Xảy ra chuyện gì?
Vương Lâm hỏi.
Khâu Tứ Bình nhìn sang Hồ lão một cái, vội vàng truyền âm nói:
- Vương huynh! Trên đường đi Hồ lão giết chết hai người ngũ diệp Thuật Chú Sư, ở lối vào này lại giết chết một người nữa. Nhưng trước khi tên Thuật Chú Sư này chết không biết đã dùng pháp thuật gì mà làm cho thần trí của Hồ lão trở nên mơ hồ.
Vương Lâm chau mày, hắn bước lên vài bước. Lúc này Thao Thú lập tức gầm rống, mở rộng miệng ra hít vào. Một luồng hấp lực cực đại lập tức từ bốn phương tám hướng điên cuồng ngưng tụ lại trước người Thao Thú tạo thành một quả phong cầu cực lớn, rồi bay thẳng về phía Vương Lâm.