Hồ Lão tiến lên vài bước, tay phải khẽ điểm lên đầu Dã Nhân. Chỉ thấy tất cả những dấu ấn màu đen trên cơ thể của Dã Nhân lập tức tập trung lại ở mi tâm rồi hóa thành một cái lá đen hoàn chỉnh.
- Xem ra Tiên Di Chi Địa đã xảy ra một số thay đổi mà chúng ta không biết. Loại Dã Nhân thôi hóa một chiếc lá này năm xưa chỉ xuất hiện ở tầng hai thôi.
Hồ lão trầm giọng nói.
Hứa La sờ sờ lên ngực, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi. Tốc độ của Dã Nhân này quá nhanh, lại có thể né tránh phi kiếm. Nếu hắn không mặc áo giáp ở trong thì sợ là vừa rồi đã bị một trảo của đối phương đánh vỡ ngực.
Ba ngày sau, bảy người đi về phía đông tầng thứ nhất thì đến cổng tầng thứ hai. Trong khoảng thời gian này bọn họ gặp phải chín con Dã Nhân. Những con Dã Nhân này xuất hiện không có bất kỳ dấu hiệu nào để nhận biết. Mặc dù dùng thần thức tra xét nhưng nếu bọn họ không xuất hiện sẽ rất khó tìm được.
Chín con Dã Nhân ngoại trừ một con cuối cùng thì tất cả những con khác dấu ấn trên người cũng không có nhiều lắm. Sau khi chết thì trên mi tâm chỉ có một chiếc lá.
Còn con Dã Nhân cuối cùng lại xuất hiện ở lối vào tầng hai. Dấu ấn màu đen trên người con này nhiều hơn những con trước một chút. Đặc biệt là cánh tay phải của nó dày đặc những dấu ấn đen.
Vương Lâm thấy những dấu ấn này còn có thêm một chút ký hiệu.
Sau khi giết hắn, Vương Lâm phát hiện trên mi tâm tên kia có hai cái lá. Thực lực của tên này tương đương với tu sĩ Kết Đan hậu kỳ.
Tiên Di Chi Địa tầng thứ hai thoạt nhìn cũng không có gì khác biệt so với tầng thứ nhất, nó vẫn là một vùng đen tối. Nhưng ở nơi đây phát ra một khí tức làm cho người ta cảm thấy khó chịu.
Khí tức này không có ảnh hưởng đối với Vương Lâm, nhưng đối với đám người Hứa La lại có ảnh hưởng rất lớn.
Trên đường đi Vương Lâm cũng cảm thấy có chút khó hiểu, lão già họ Hồ này vì sao lại mang theo Hứa La và cô gái kia đến đây, tu vi của hai người này chỉ là Kết Đan kỳ mà thôi, ở chỗ này chỉ cần sơ ý một chút sẽ chết ngay.
Chuyện này Vương Lâm cũng không hỏi rõ. Với tính tình của hắn nếu như gặp phải nguy hiểm trừ khi có đủ khả năng nếu không thì sẽ không mạo hiểm để cứu giúp.
Trên mặt đất của tầng thứ hai, chốc chốc lại thấy một số xương cốt đen đúa của thú vật, thậm chí còn có một số thi thể thú vật đang thối rữa. Những con yêu thú này Vương Lâm không biết rõ, không giống với những yêu thú ở Tu Ma Hải.
Mọi người vừa mới tiến vào tầng hai, thì đúng lúc này Vương Lâm biến sắc. Chỉ thấy một đạo hắc mang xuất hiện bên ngoài mọi người mười trượng. Nó cũng không dám tiến lại gần mà dừng lại ở chỗ đó hóa thành một Dã Nhân.
Hình dạng của Dã Nhân này nếu so với những con khác trên tầng thứ nhất thì khác biệt rất lớn. Trên người kẻ này mặc một bộ da thú, toàn thân có một phần tư vị trí đều là hoa văn và dấu ấn đen. Ánh mắt của hắn cũng không phải là màu đỏ mà đen trắng rõ ràng. Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy ở sâu trong mắt hắn lộ ra một tia sáng kỳ dị.
Dã nhân này cũng không phải là một loại so với tầng thứ nhất. Dã Nhân ở tầng thứ nhất kể cả tên có hai chiếc lá thì trong mắt đều lộ ra vẻ điên cuồng. Sau khi nhìn thấy bọn họ cũng chẳng cần quan tâm đến chuyện thực lực chênh lệch mà điên cuồng tấn công.
Nhưng tên này vẫn chưa tiến lên mà đứng ở bên ngoài mười trượng. Hắn âm thầm nhìn bọn họ, nhất là nhìn rất nhiều lên người cô gái mặc lụa trắng.
- Dã Nhân! Hắn là Dã Nhân chân chính! Phù chú trên người hắn đã đạt đến tiêu chuẩn ba lá, tương đương với Nguyên Anh kỳ tu sĩ.
Cô gái mặc đồ trắng đột nhiên nói.
Dã Nhân thè đầu lưỡi ra liếm liếm môi. Trong miệng hắn truyền ra một tiếng kêu to, bốn phía đột nhiên xuất hiện hơn mười đạo ô quang rồi hóa thành một đám Dã Nhân khắp thân thể đều có ấn ký, nhào về phía đám người Vương Lâm.
Còn tên Dã Nhân ba lá kia lại đứng ở phía sau cười lạnh, trong ánh mắt lộ ra vẻ âm trầm.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên cơ thể hắn phóng ra như tên bắn. Trong nháy mắt hắn đã bay qua đám Dã Nhân đang nhào tới, nhằm thẳng về phía tên có ba lá. Dã Nhân ba lá nhìn thấy Vương Lâm phóng tới không có chút kinh hãi, mà tay phải vuốt lên những ấn ký trên người, trên tay lập tức xuất hiện một mảng da thú.
Trong miệng người này lập tức phát ra vài câu thần chú phức tạp. Những tấm da thú trong tay hắn lập tức hóa thành một ngọn lửa lớn rồi phóng thẳng về phía Vương Lâm.
Cơ thể Vương Lâm bị bao phủ trong ngọn lửa. Trong tay Dã Nhân ba lá kia lại có thêm một mảnh da thú, hắn cắn đứt đầu ngón tay rồi vẽ lên đó vài đường, lại ném ra.
Ngọn lửa lập tức lại càng trở nên dữ dội.
Nhưng đúng lúc này thì Vương Lâm đã bay ra khỏi ngọn lửa. Những ngọn lửa này căn bản không có cách này bám sát vào người hắn. Khi Vương Lâm phóng ra thì ngọn lửa càng ngày càng nhỏ, cuối cùng tắt ngúm.