- Luân Hồi Thụ lại sinh trưởng bên dưới mặt đất, là thánh vật của Dã Nhân. Nhưng Luân Hồi Thụ cũng không phải chỉ có một cây, mà tổng cộng có chín cây cả thảy. Như vậy thì chúng ta cũng có cơ hội.
- Còn về phần Luân Hồi Quả, chỉ cần đi tới cây Luân Hồi Thụ, lão phu tự có bí thuật có thể làm cho cây này kết quả chỉ trong ba canh giờ!
Hồ lão trầm giọng nói.
Vương Lâm trầm mặc một chút, quay sang người con gái mặc đồ lụa trắng, nói:
- Năm đó vì sao cha của cô đi vào Tiên Di Chi Địa ?
Cô gái mặc đồ lụa trắng khẽ nói:
- Vì muốn lấy cho ta một khối gỗ Luân Hồi.
Vương Lâm cũng không muốn hỏi cặn kẽ, hơi trầm ngâm, nói với Hồ lão:
- Việc này tại hạ không thể lập tức quyết định được.
Hồ lão gật đầu nói:
- Không sao! Tiên Di Chi Địa quả thật là nguy hiểm, trước đây lão phu cũng đã do dự rất nhiều mới quyết định đi một lần. Như thế này đi, chúng ta sẽ ở trước cửa ngõ vào Tiên Di Chi Địa đợi huynh một tháng, nếu huynh không tới thì chuyện này coi như hủy bỏ.
Vương Lâm gật đầu.
Hồ lão đứng lên cười nói:
- Hồ mỗ cũng không quấy rầy nữa. Vương huynh! Tại hạ chờ tin tức của huynh.
Nói xong, hắn lập tức ôm quyền rồi xoay người rời khỏi.
Khâu Tứ Bình cũng vội vàng đứng lên, hướng về phía Vương Lâm xin phép cáo lui.
Cô gái mặc đồ trắng do dự một chút, rồi khẽ nói:
- Tử Tâm hy vọng đến lúc đó có thể nhìn thấy tiền bối!
Nàng liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái thật sâu, rồi đứng dậy bỏ đi.
Lão già mặc áo dài màu xanh da trời ở bên cạnh nàng cũng ôm quyền đối với Vương Lâm, rồi đi theo phía sau cô gái mặc đồ lụa trắng.
Khi sáu người đi khỏi, Vương Lâm mới cầm chén trà lên uống một ngụm, ánh mắt chớp động.
- Luân Hồi Quả đối với bản tôn có tác dụng cực đại. Nếu có thể đoạt được thì thực lực của bản tôn có thể tăng lên rất nhiều. .
Hắn trầm ngâm một lúc lâu mới vỗ vào túi trữ vật, lấy ra trong tay ba bức tượng gỗ.
- Tượng gỗ Tuế Nguyệt bị tiêu hủy mất sáu cái, chỉ còn lại ba cái này. Có thể tạo thành Tuế Nguyệt Ý Cảnh nhưng nếu so với trước kia thì kém hơn rất nhiều. Đáng tiếc là không có vật liệu gỗ trên trăm năm, nếu không thì có thể bổ sung được rồi.
Khi thu hồi tượng gỗ lại thì thần thức Vương Lâm đảo qua túi trữ vật, ánh mắt lóe lên, lấy ra một đoạn cánh tay ngắn.
Đoạn cánh tay này được bảo tồn rất tốt, bên ngoài được phủ một tầng băng mỏng phát ra từng đợt hàn khí.
- Chu Tước quốc không vì chuyện của Hồng Điệp mà đưa tới chiến thiếp, việc này có chút kỳ lạ.
Vương Lâm trầm ngâm một hồi lâu, trăm điều suy nghĩ không thể lý giải được.
- Trận chiến với Hồng Điệp sẽ không thể tránh khỏi. Chỉ cần Hồng Điệp không bước vào Anh Biến thì ta còn có hy vọng chiến thắng. Cánh tay này bây giờ rất có nhiều chỗ để dùng.
Vương lâm cười lạnh, tay trái vung một trảo cách không, lập tức một chiếc ghế đá bay đến trước mặt.
Ghế đá giống như bị tan ra rồi lúc nhúc chuyển động, biến thành một cái bồn bằng đá. Vương Lâm ném cánh tay Hồng Điệp vào bên trong, sau đó hai tay bắt pháp quyết. Một đạo hắc mang ngay lập tức xuất hiện trong tay.
Vương Lâm chỉ xuống dưới thì hắc mang rơi vào trong bồn, rồi chui vào trong cánh tay cụt.
Sau đó tay phải Vương Lâm vỗ vào túi trữ vật, lập tức có hai bình ngọc từ trong bay ra. Trong bình là những vật mà hắn ngẫu nhiên đoạt được trong mấy trăm năm gần đây, là Yêu Thú Đan Độc luyện thành.
Tay phải Vương Lâm vung ra hai bình nhỏ lập tức vỡ vụn, rồi chảy ra hai dòng chất lỏng màu đỏ như máu hòa vào trong cánh tay cụt.
Sau đó ánh mắt Vương Lâm chớp động, hai tay bắt pháp quyết, đánh ra một đạo u quang. Đạo u quang vừa mới xuất hiện đã hóa thành một đầu lâu chui vào trong cánh tay.
Vương Lâm không ngừng lại mà liên tục đánh ra chín mươi chín cái đầu lâu, tất cả đều chui vào trong cánh tay.
Màu sắc của cánh tay lập tức thay đổi. Màu trắng như tuyết trước đó trở thành đen đỏ đan xen vào nhau, nhìn cực kỳ đáng sợ lại tỏa ra mùi tanh hôi nồng nặc.
Làm xong tất cả mọi chuyện thì tay phải của Vương Lâm vung lên cách không chụp một cái, bồn đá đựng cánh tay lập tức co rút và bịt kín lại.
Lúc này ở một nơi sơn thủy như tranh trong Chu Tước Quốc, Hồng Điệp đang ngồi xếp bằng trên một lá sen trong đầm nước, nhắm mắt tĩnh tọa.
Bốn phía là núi xanh nước biếc giống như tiên cảnh, lâu lâu lại có vài con linh thú xuất hiện.
Trong đầm nước có vài con cá chép râu rất dài đang chậm rãi bơi lượn, trong mắt lộ ra vẻ linh hoạt, rõ ràng là loại có thần trí.
Hồng Điệp mặc trang phục màu đỏ, chẳng qua cánh tay phải chỉ có tà áo không.
Trước người nàng ba lá sen còn có một người đang ngồi, là một người đàn ông trung niên tướng mạo đường đường, anh tuấn bất phàm.
Hắn nhìn Hồng Điệp, trong ánh mắt lộ ra vẻ nhu tình, khẽ nói:
- Hồng Điệp sư muội, huynh đã mang đến cho muội Đông Hải Chi Linh, có thể làm cho cánh tay của muội mọc lại, nhưng sao muội lại không sử dụng?