Ở bên trong thung lũng trước mắt sáu người, cái thây khô dưới bảo tháp cử động rất nhỏ. Sau đó từng tiếng nổ lụp bụp từ trong truyền ra. Một lúc sau thây khô này chậm rãi ngẩng đầu, hai mắt sáng ngời.
Vương Lâm hít một hơi thật sâu, đứng lên mỉm cười với sáu người. Tay phải hắn vung lên, toàn thân bốc lên sương trắng dày đặc. Khi sương mù qua đi, Vương Lâm mặc một bộ quần áo trắng xuất hiện trước mặt mọi người. Tro bụi dơ bẩn trên thân thể do một năm ngồi ở đây dĩ nhiên toàn bộ biến mất.
Tay phải Vương Lâm chỉ trên mặt đất một cái, lập tức một cái bàn đá mọc lên, đồng thời còn có mấy cái ghế đá.
- Mời ngồi! - Vương Lâm ngồi lên ghế, tay phải phất nhẹ liền có thêm một bộ đồ uống trà.
Lão già họ Hồ nhìn Vương Lâm rồi ngồi đối diện hắn, người con gái đi theo sau lão bước lên phía trước. Sau khi chào Vương Lâm liền chủ động cầm lấy bộ ấm chén, lấy ra mấy cái chén để ở một bên.
- Vị đạo hữu này, ngồi đi. - Vương Lâm nhìn thoáng qua lão già áo xanh bên cạnh người con gái che lụa trắng, mỉm cười nói.
Lão già áo xanh nhìn Vương Lâm một cái thật sâu. Lão đã nhận ra, người này chính là người năm đó, trong lòng không khỏi dâng lên một vẻ phức tạp, trầm lặng một chút ngồi ở bên cạnh bàn. Mấy người còn lại cũng đều ngồi xuống. Lão già họ Hồ nhìn Vương Lâm cười khổ nói:
- Không biết nên gọi ngươi là Vương đạo hữu hay là Tằng đạo hữu.
Vương Lâm cầm lấy chén trà, uống một ngụm nhỏ, cười nói:
- Tên chẳng qua chỉ là cách xưng hô mà thôi, cố chấp làm gì.
Người con gái che lụa trắng từ đầu đến cuối vẫn nhìn Vương Lâm, ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp khó hiểu. Nàng thế nào cũng không nghĩ tới, Tằng Ngưu như mặt trời ban trưa không ngờ là người này.
- Mười năm trước tạm biệt, cô nương phong thái vẫn như vậy. Lần này cùng đi với Hồ đạo hữu, chắc là vì đi Tiên di chi địa đúng không?
- Năm đó vãn bối không biết thân phận tiền bối, mong tiền bối không cần để ý. - Người con gái che lụa trắng nói khẽ.
Người có tên cây có bóng. Cái tên Tằng Ngưu ở Chu Tước tinh cũng thật nổi tiếng. Lão già họ Hồ cũng phải động dung thì càng không cần phải nói nàng.
Vương Lâm buông chén trà, lắc đầu không nói mà nhìn về phía Khâu Tứ Bình, cười nói:
- Tất cả hoặc một mình đều có khả năng tiến quân vào thiên đạo.
Khâu Tử Bình cười khổ, hắn biết mình đi theo Hồ Lão, tất nhiên sẽ không thể gạt được cặp mắt Vương Lâm, vì vậy mới thở dài:
- Hóa Thần…Quá khó khăn!
Lão già họ Hồ cầm lấy chén trà, uống một ngụm, lập tức lộ vẻ xúc động, nói: