Mức độ bị thương của bản tôn nặng hơn rất nhiều so với Vương Lâm, nhất là một đòn cuối cùng bản tôn chịu đựng bảy thành. Chẳng qua lấy với độ mạnh mẽ của thân thể bản tôn, vết thương này không thể chết người. Nhưng việc bế quan tu luyện là không thể tránh.
Vương Lâm hít mọt hơi thật sâu, tay phải lấy từ trong túi trữ vật ra một quả ngọc giản. Sau khi lưu lại một đạo thần niệm ở trên, hắn vung tay ném mạnh vào hư không. Ngọc giản hóa thành một vệt sáng biến mất.
Làm xong chuyện này, Vương Lâm đi vào gần bảo tháp khoanh chân ngồi xuống rồi đưa một tia thần niệm của Chu Dật ở trong bảo tháp tản ra. Lập tức trong vòng trăm dặm trừ khi có lão quái Vấn đỉnh kỳ, nếu không bất kỳ tu sĩ nào cũng đừng hòng tiến vào. Cứ như vậy Vương Lâm nhắm hai mắt chữa thương.
Ban ngày ánh mặt trời chói mắt chiếu lên thân người Vương Lâm mang cho hắn một tia ấm áp.
Ban đêm ánh trăng dìu dịu chiếu xuống mang đến sự lạnh lẽo.
Những ngày mưa, cơn mưa từ trên trời trút xuống rơi vào trên người Vương Lâm chỉ trong nháy mắt đã làm cho quần áo hắn ướt đẫm.
Ngày tuyết, những bông tuyết đầy trời chậm rãi rơi xuống, khiến cho mặt đất chỉ có một màu trắng, bên cạnh bảo tháp lại có thêm một người tuyết.
Ngày qua đêm lại, mưa gió nóng lạnh, nhưng thân hình Vương Lâm từ đầu đến cuối không hề động đậy. Hắn giống như một lão tăng đã chết, thân thể không có sức sống và thay đổi gì.
Sau trận đấu với trời kia được sáu tháng, lại một lần xuân về hoa nở, nhà lão Chu ở thôn Hạnh Hoa sinh ra một đứa bé gái, đặt tên là Chu Như. Đứa bé gái này vừa sinh ra đã khóc, nhưng không ai biết tiếng khóc này cùng với tiếng khóc trẻ bình thường có gì khác nhau. Thân thể đứa bé gái rất yếu ớt. Cũng may nhà lão Chu ở trong thôn Hạnh Hoa cũng có tiếng, còn có một cửa hàng tạp hóa nên cuộc sống so với những nhà khác cùng thôn tốt hơn rất nhiều.
Ở trên một tòa núi nhỏ cách thôn Hạnh Hoa khoảng trăm dặm có một tòa động phủ. Thiết Nham đã ngồi ở đây sáu tháng. Sáu tháng trước hắn cùng với Lữ Phi nhận được ngọc giản truyền âm của Vương Lâm khiến cho một trong hai người bọn họ đi tới bảo vệ cho Lý Mộ Uyển trước khi hắn xuất quan.
Sau khi thương nghị Thiết Nham đi tới đây. Từ đó tới này, thần thức của hắn vẫn tập trung ở thôn Hạnh Hoa, lặng lẽ bảo vệ.