Căn nhà đá không chịu nổi phát ra từng tiếng răng rắc. Một cơn gió thổi qua hóa thành bụi phấn bay hết. Hai người Lữ Phi và Thiết Nham đang nhắm mắt bừng tỉnh, sắc mặt cả hai biến đổi. Lúc này thân thể Âu Dương Tử bị một luồng lực dịu dàng đẩy đi dừng ở bên người bọn họ.
- Mang theo Âu Dương Tử đi Vân Thiên Tông chờ ta! - Thanh âm Vương Lâm từ từ truyền đến.
Thiết Nham không nói hai lời, ôm lấy Âu Dương Tử cùng Lữ Phi nhanh chóng bay đi. Mãi cho đến ngoài trăm dặm bọn họ mới quay đầu nhìn về phía sau.
Căn nhà đá mặc dù bị hủy, nhưng thân thể Lý Mộ Uyển vẫn nhẹ nhàng trôi giữa không trung. Vô cùng vô tận linh lực dũng mãnh mà đến, khuôn mặt nàng hồng hào một cách khác thường, từ từ ở đan điền của nàng một kim đan ảm đạm không ánh sáng chậm rãi hiện lên bay ra ngoài. Kim đan vừa xuất hiện, lập tức khiến cho tất cả linh lực điên cuồng chảy vào.
Hai tay Vương Lâm bấm quyết, từng cái linh quyết không ngừng từ trong tay bắn ra, xuất hiện trên Kim Đan. Vẻ mặt hắn hết sức ngưng trọng. Từ từ, linh quyết càng lúc càng nhanh, trên Kim Đan xuất hiện một khe nứt.
Lục phẩm Quy Nguyên đan có thể khiến cho người dùng trong thời gian ngắn có được tốc độ hấp thu linh lực của trời đất tăng rất nhiều, nhờ đó đột phá bình cảnh. Chẳng qua thân thể của Lý Mộ Uyển rất hư nhược, tuổi thọ chấm dứt dưới lực lượng luân hồi thiên đạo nên rất khó kiên trì.
Thân hình Vương Lâm khẽ động trôi nổi giữa không trung. Hắn không nhìn Lý Mộ Uyển mà ngẩng đầu nhìn bầu trời, vẻ mặt lộ ra sự kiên định. Kẻ địch lớn nhất của hắn hôm nay là luân hồi.
Kim Đan của Lý Mộ Uyển theo linh lực trời đất đưa vào, càng lúc càng xuất hiện nhiều vết nứt. Dần dần một tia kim quang từ chỗ nứt bắn ra. Kim quang mặc dù sáng nhưng không chói mắt, ngược lại làm cho người ta có cảm giác êm dịu.
Đúng lúc này trên người Lý Mộ Uyển bỗng nhiên xuất hiện một tầng màu xám. Màu xám càng ngày càng đậm gần như trong nháy mắt bao vây toàn thân nàng.
Ý cảnh sinh tử của Vương Lâm đã sớm bao lấy toàn thân Lý Mộ Uyển. Chỉ có điều so sánh với màu xám đó thật sự là nhỏ bé không đáng kể. Màu xám đó, phàm nhân không thể nhìn thấy, mặc dù là tu sĩ cũng có rất nhiều không thể nhìn thấy. Vương Lâm cảm ngộ luân hồi thiên đạo mà sinh ra ý cảnh Sinh Tử, nên chỉ có hắn mới có thể nhìn thấy rõ ràng lớp khí màu xám đó. Cũng chỉ có hắn mới hiểu rõ nó là vật gì.
Nó chính là đạo, là luân hồi, là biểu hiện lúc một người sắp chết.
Hai mắt Lý Mộ Uyển lộ ra nồng đậm không muốn, nàng lưu luyến nhìn thoáng qua Vương Lâm, lại nhìn bốn phía than nhẹ một tiếng rồi chậm rãi nhắm hai mắt. Khóe mắt nàng chảy xuống một giọt nước mắt. Nước mắt chậm rãi rơi xuống trên mặt đất phát ra một âm thanh nhỏ. Âm thanh này, lọt vào trong tai Vương Lâm giống như nghe được sự tan vỡ của kiếp trước. Không biết sau bao năm tháng, giọt nước mắt kia có thể mở ra ký ức và ưu phiền.
Khoảnh khắc nàng nhắm mắt lại, màu sắc Kim Đan lập tức trở nên mờ. Vết nứt trên Kim đan chợt mở rộng, một thân hình bé nhỏ giống Lý Mộ Uyển ngày xưa từ bên trong xuất hiện. Nàng vừa mở đôi mắt thuần khiết, liền lập tức theo Lý Mộ Uyển bỏ mình mà khép lại.
Vương Lâm! Ta nguyện buông tha cho tất cả, chẳng sợ tất cả những vì sao trên trời đều rơi xuống. Chỉ cần có ngươi bên cạnh, thì hai mắt của ngươi trong lòng ta, chính là nhưng ngôi sao sáng nhất.
Vương Lâm! Ta nguyện bỏ qua tất cả, chẳng sợ kiếp trước kiếp này luân hồi khiến hồn phách ta tàn lụi, cũng không trở ngại ta không bỏ được ngươi.
Vương Lâm! Ta nguyện mất đi toàn bộ, chẳng sợ sinh mạng mất đi, chẳng sợ năm tháng tàn lụi, chỉ cần ký ức vĩnh viễn không tàn tạ.
Vương Lâm! Đây là nhân quả của đôi ta, đây là sự lựa chọn của thiên đạo. Cuối cùng chúng ta vẫn phải giãy dụa dưới thiên đạo.
- Trời khiến ngươi chết, ta cũng sẽ cướp ngươi về! - Ánh mắt Vương Lâm lộ ra đau thương. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt kiên định. Lập tức trong cơ thể hắn, ý cảnh sinh tử điên cuồng phát tiết mà ra.
Ở trên bầu trời ngoài sơn cốc, vào lúc này vòng sinh tử luân hồi lại xuất hiện. Một bức tranh sơn thủy hai màu đen trắng từ từ mở rộng.
Giống như có môt bàn tay to vô hình khuấy động, trên bức tranh này xuất hiện từng hồi sóng gợn.
Bức tranh sơn thủy vừa xuất hiện, lập tức trên không trung những tiếng ầm ầm ù ù, truyền khắp toàn bộ nước Sở.
Thân thể Lý Mộ Uyển với tốc độ cực nhanh hóa thành xương khô, từ trong không trung hạ xuống tiêu tán ở chân trời. Mà nguyên anh chết đi cũng đang chậm rãi tiêu tan. Chẳng qua trong nháy mắt bức tranh sinh tử luân hồi của Vương Lâm bao trùm bầu trời, khiến cho tốc độ tiêu tan của nguyên anh từ từ biến chậm.
Thân hình Vương Lâm lóe lên, xuất hiện trên bầu trời. Tay phải hắn nắm bức tranh sinh tử luân hồi, ném mạnh xuống phía dưới. Lập tức bức tranh hạ xuống, bao vây lấy nguyên anh của Lý Mộ Uyển.