"Ngươi vĩnh viễn cũng nhìn không tới bộ dáng lúc ta cô độc nhất. Bởi vì lúc không có ngươi ở bên người ta, ta mới cô độc nhất."
Khóe mắt của Lý Mộ Uyển lưu lại hai hàng nước mắt, trán của nàng đã xuất hiện một ít vết nhăn. Giờ phút này nàng thoạt nhìn già đi mười tuổi so với hai năm trước.
Lần này Vương Lâm đi cũng không mất bao nhiêu thời gian. Bảy tháng sau, vẻ mặt hắn đầy mỏi mệt về tới Sở quốc.
Trong khoảng thời gian bảy tháng, Vương Lâm không có nghỉ ngơi, gần như chạy khắp phần lớn tứ cấp tu chân quốc cùng với một số kinh thành của ngũ cấp tu chân quốc. Cuối cùng dùng các loại thủ đoạn: mua, đổi, cướp đoạt. toàn bộ sưu tập đầy đủ hết.
Bảy tháng qua, hắn trải qua mấy trận chém giết. Trong đó hung hiểm nhất là hai lần ở ngũ cấp tu chân quốc, một là tu sĩ Hóa Thần trung kỳ nắm giữ Vong cảnh – một loại ý cảnh đặc thù. Vương Lâm cùng hắn đánh, mặc dù cuối cùng là thắng nhưng cũng là thắng hiểm. Sự đáng sợ của Vong cảnh, khiến cho trong lòng Vương Lâm vẫn còn sợ.
Một lần khác là một tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ, ý cảnh người này tuy bình thường, nhưng cũng sắp sửa là hóa thần viên mãn. Ý cảnh tuy tầm thương nhưng ở trong tay người này cũng có rất nhiều biến hóa. Vương Lâm phân tích, thực lực người này, cho dù là Hồng Điệp cũng kém một chút. Cuối cùng Vương Lâm đánh ngang tay người này.
Trong khoảng thời gian bảy tháng, Vương Lâm biết ở Chu Tước quốc, Hồng Điệp không phải là số một trong số tu sĩ Hóa Thần. Bởi vẫn còn có một ít cao thủ ngầm. Những người này tuy không có đạt tới Anh Biến, nhưng thực lực cũng rất mạnh. Nhất là một ít người có ý cảnh đặc thù, càng có thực lực không bình thường.
Trở lại Sở quốc, Vương Lâm không có dừng lại mà nhanh chóng chạy về hướng sơn cốc. Ở bên trong sơn cốc, thần thức Vương Lâm đảo qua biết được hai người Lữ Phi và Thiết Nham đã có thể tiến vào khoảng một dặm, chịu đựng áp lực cực lớn mà ngưng luyện linh lực. Tu vi hai người bọn họ so với lúc trước tăng cao hơn một ít.
Thân hình Vương Lâm xuất hiện ở ngoài căn nhà đá. Khoảnh khắc hắn đẩy cửa tiến vào, thân mình không tự chủ được mà run lên. Trong mắt hắn là một dáng người. Người đó có một mái tóc dài, chẳng qua một nửa đã là màu xám trắng. Trong lòng Vương Lâm đau đớn, hắn tiến lên vài bước, đứng bên người Lý Mộ Uyển, nhìn khuôn mặt nàng vốn xinh đẹp tuyệt trần mà giờ phút này càng thêm già nua.