Trong phòng trên lầu ba có đệ tử Luyện Khí các đưa tới hoa quả đặc sản của Tu Ma Hải. Ngồi ở vị trí này, chỉ cần nhìn xuống phía dưới là có thể nhìn thấy vị trí ở giữa đại điện tầng một có một cái bục cao, đó là nơi tiến hành đấu giá trong ít phút nữa.
Hai người Vương Lâm và Lý Mộ Uyển nhẹ giọng nói chuyện. Lý Mộ Uyển khi thì lộ ra nụ cười vui vẻ, ánh mắt nhìn Vương Lâm chan chứa yêu thương và thỏa mãn.
Lữ Phi và Thiết Nham khoanh chân nhắm mắt ngồi ở cạnh cửa. Hai người bọn họ trên đường đi được Vương Lâm chỉ điểm vài câu, tu luyện lại càng chăm chỉ, gần như nắm chặt tất cả thời gian nâng cao tu vi. Dựa theo cách nói của Vương Lâm, chỉ có đem linh lực pha tạp trong cơ thể toàn bộ đồng nhất mới có thể tiến hành cảm ngộ Hóa Thần.
Dù sao hai người bọn họ tuy là Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng nhiều năm như vậy vẫn không phải là đại viên mãn.
Muốn Hóa Thần, nếu không có gì đặc biệt, chỉ có từng bước một đạt tới đại viên mãn mới có thể thử tấn công vào Hóa Thần.
Từ khi đi theo Vương Lâm, niềm tin của hai người bọn họ đối với việc Hóa Thần là chưa từng có từ trước tới nay. Trên thực tế tuổi thọ của hai người tuy nói so với Lý Mộ Uyển có cao hơn nhưng cũng không nhiều. Nếu trong trăm năm còn không thể Hóa Thần, vậy chỉ có thể trở về cát bụi. Đó cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng nhất mà hai người quyết tâm đi theo Vương Lâm.
Lúc này đột nhiên một đạo thần thức trên lầu ba quét ngang qua phòng. Lữ Phi và Thiết Nham mở mạnh hai mắt hừ nhẹ một tiếng. Thần thức Lữ Phi lập tức tản ra va chạm cùng một chỗ với thần thức vừa tấn công tới kia.
Lập tức từ trong phòng ở bên trái phát ra một tiếng thét thảm, thần thức lập tức biến mất. Từ đầu tới cuối, Vương Lâm đều không có ngẩng đầu, vẫn cùng Lý Mộ Uyển nhẹ giọng nói chuyện với nhau. Hắn biết mình những năm gần đây gần như rất ít ngày bồi tiếp Lý Mộ Uyển.
Đối với Lý Mộ Uyển, trong lòng Vương Lâm ngoại trừ sự yêu thương ra, thì phần lớn là day dứt.
Phòng bên trái lại truyền đến một đạo thần thức, hiển nhiên là thần thức của mấy người đan vào làm một quét tới. Ánh mắt Thiết Nham lóe lên cùng tản ra thần thức kết hợp với Lữ Phi mạnh mẽ va chạm tới.
- Lá gan thật lớn, ta thật muốn xem ai kiêu ngạo như vậy! – Từ phòng bên trái truyền ra một tiếng hừ lạnh. Dưới tiếng hừ này thần thức của Lữ Phi và Thiết Nham lập tức tiêu tan nhưng hai người bọn họ cũng không bị thương mà chỉ cười lạnh.