Vương Lâm ôm Lý Mộ Uyển hóa thành một đạo cầu vồng xoẹt qua bầu trời, phát ra những tiếng xé gió. Thanh âm truyền rất xa khiến cho đám tu sĩ ở ngoại Tu Ma Hải hết sức kinh hãi. Không bao lâu, Vương Lâm và Lý Mộ Uyển đã tới được cái động phủ ngày trước. Tuy vậy, rất đáng tiếc dãy núi có động phủ ngày trước đã biến mất không còn.
- Cảnh còn người mất. - Hai mắt Lý Mộ Uyển lộ ra một tia u ám.
- Trải qua mấy trăm năm, động phủ biến mất, ký ức ngày xưa cũng biến mất theo.
Tử khí trên người Lý Mộ Uyển đột nhiên đậm lên. Nàng cắn môi dưới, hạ giọng nói với Vương Lâm:
- Chúng ta đi thôi. Uyển nhi không muốn tới Hỏa Phần quốc. Sau khi mua được phương thuốc chúng ta. về nhà thôi. - Lữ Phi và Thiết Nham đứng ở sau hai người, trong lòng thầm than, im lặng không nói. Vương Lâm nhìn Lý Mộ Uyển nói:
- Động phủ không có biến mất!
Nói xong, tay phải hắn vung lên, pháp lực tu sĩ Hóa Thần từ trong cơ thể hắn xuất hiện. Không trung chợt vang lên những tiếng động ầm ầm. Cùng lúc đó mặt đất bốn phía rạn nứt trong từng tiếng "ca ca".
Ngay sau đó, một luồng lực lượng khổng lồ trong lúc Vương Lâm vung tay phải, bỗng nhiên xuất hiện. Cái khe nứt trên mặt đất càng lúc càng lớn, cuối cùng hình thành một cái đụn, càng ngày càng nổi lên cao. Gần như trong chớp mắt, một ngọn núi xuất hiện. Ngọn núi này giống hệt ngọn núi năm xưa Vương Lâm đã ở!
Ngọn núi chui lên từ lòng đất khiến cho mặt đất chấn động từng hồi. Chấn động này lại truyền ra lập tức khiến tất cả tu sĩ trong phạm vi mấy vạn dặm nơi đây đều kinh động. Một ít người tu vi cao thâm trông coi khu này liền bay tới.
Dần dần càng có nhiều tu sĩ tiến đến. Chỉ có điều bọn họ không dám xông lên mà đứng ở ngoài ngàn dặm kinh hãi nhìn ngọn núi bỗng nhiên xuất hiện.
Ngọn núi đột ngột mọc lên từ lòng đất. Hai ngón tay phải Vương Lâm điểm nhẹ một cái, lập tức ở giữa ngọn núi một tòa động phủ bỗng nhiên thành hình. Dưới sự khống chế của thần thức Vương Lâm, tòa động phủ này và động phủ năm xưa không có gì khác nhau.
- Uyển nhi! Động phủ không có biến mất! - Vương Lâm quay đầu lại nhìn về phía Lý Mộ Uyển.
Lý Mộ Uyển kinh ngạc nhìn động phủ mà mỉm cười. Nụ cười xuất hiện khiến cho tử khí trên người nàng phai nhạt đi mấy phần. Ở trong động phủ, Lý Mộ Uyển giống như một cô bé tinh nghịch nhảy nhót, không ngừng nhìn qua nhìn lại bốn phía, khi thì lại lôi kéo Vương Lâm nói lên từng câu chuyện cũ.